Viết Về Một
Người Bạn
“Kỳ nầy mầy tính ra sao? Ḿnh nên thi vào một trường
đại học nào đó để học đại hay
là ḿnh vào lính”. Long hỏi tôi, trong khi đầu óc tôi th́
cũng rối bời v́ mấy ngày nay suy nghĩ tới lui mà
cũng vẫn không có câu trả lời nào thích hợp cả. Tôi nói
đại : “Thật ra tao
cũng không biết tính thế nào. Ḿnh cần phải thi vào một đại học nào
đó có thi tuyển th́ mới đuợc hoản dịch
tiếp. Nếu thi vào kỹ sư Phú Thọ th́ chắc là khả
năng chưa tới, nhưng mà tao vẫn thử. C̣n nếu thi vào đại học
tư th́ tao không thích, gia đ́nh tao nếu phải trả
tiền học cho tao th́ đây là một gánh nặng. Học
một thứ mà tao không thích và tiếp
tục học chỉ là để được hoản dịch
th́ tao cảm thấy hèn quá”. “Tao cũng vậy”, Long tiếp lời.
Thế rồi hai đứa nhấm một ngụm cà phê
và tiếp tục trầm tư theo đuổi ư nghĩ của
ḿnh.
Tôi và Long quen nhau vào năm học
lớp 11. Tuy không cùng học chung một trường trung
học, nhưng chúng tôi học chung nhau tại Hội Việt
Mỹ. Nhà tôi và Long cũng không xa nhau mấy, nên tôi thường
hay đến chở Long đi học Anh văn và chúng tôi
quen thân nhau từ đó. Long và tôi thường hay đến
nhà nhau chơi. Năm 1972, sau khi thi xong tú tài 2, hai đứa
chúng tôi đă quyết định đi vào quân ngũ. Khoảng
thời gian chờ đợi để tŕnh diện Trung
Tâm 3 Tuyển Mộ, chúng tôi thường hay đi uống
cà phê vào buổi tối, hợp mặt cùng đám bạn cũng
đang chờ đợi vào quân truờng. H́nh như là lúc
đó chúng tôi chưa có đứa nào có bạn gái, có lẽ
v́ vậy mà chỉ biết giết thời gian trong những
quán cà phê mịt mù khói thuốc. Những chuyện mà chúng tôi
bàn luận th́ cũng chỉ ḷng ṿng ở chuyện truờng
lớp, chiến tranh và bạn bè. Một đêm, trên
đường về, sau khi đi uống cà phê, Long chợt
nói: “Ḿnh chỉ nói đến chuyện chiến tranh, những
hào hùng của nguời lính, binh chủng nào ḿnh sẽ
đi, những ǵ ḿnh sẽ làm... nhưng có khi nào mầy
nghĩ đến chuyện ḿnh sẽ bị tử trận
hay không? Đây cũng là một chuyện có thể xẩy
ra”. Đang vui vẻ chợt nghe nó nói một câu thật cụt
hứng, phải suy nghĩ một hồi lâu th́ tôi mới
có đuợc một câu trả lời “Thật t́nh tao không
nghĩ ǵ hết về chuyện nầy. Nếu tao có tử
trận th́ có lẽ đó cũng là một chuyện thuờng
t́nh, và nếu có vậy th́ tao vẫn cảm thấy là ḿnh
đă làm được một chuyện mà ḿnh nên làm”. Long
nói: “Tao cũng vậy,
nhưng tao lại nghĩ đến bà già của tao nhiều
hơn, nuôi tao lớn đến như vậy, ḿnh chưa
giúp ít đuợc chuyện ǵ...”. Hai đứa lại lặng
câm. Trên suốt con đường về, không biết là
Long suy nghĩ ǵ, nhưng tôi th́ cố gắng suy nghĩ
đến những chuyện khác, để quên đi chuyện
Long vừa mới nhắc. Bỏ Long xuống trước
cửa nhà, truớc khi bước vào nhà Long nói “Tao nghĩ
tao sẽ không đi chơi nữa, trong khoảng thời
gian nầy, tao sẽ ở nhà lo giúp đỡ bà già và mấy
đứa em tao, c̣n mầy khi nào rảnh th́ ghé chơi- nếu
không th́ sẽ gặp nhau ngày tŕnh diện”. Sau đó, cho
đến ngày vào quân truờng Quang Trung th́ tôi chỉ ghé nhà
nó vài lần mà thôi, mà h́nh như nó cũng tránh không nói đến
chuyện tương lai hay bất cứ chuyện ǵ liên hệ
đến đời lính hay quân truờng. Thôi th́ tôi
cũng để yên cho nó vui những ngày c̣n lại với
gia đ́nh của nó.
Cuộc sống của tôi
th́ vẩn tiếp tục giết thời gian trong những
quán cà phê, một ngày 2 hay 3 cử cà phê, hết đám bạn
nầy th́ tới đám bạn khác. Cà phê và thuốc lá th́
nhiều, mà cơm nước th́ lúc có, lúc không. Ngày nào
cũng vậy, rời khỏi nhà từ sáng, lái xe về
đến nhà th́ thường chỉ c̣n chừng 5-10 phút là
đến giờ giới nghiêm. Ba má tôi cũng chỉ biết
lắc đầu mà không nói ǵ. Quả là một thời
gian thật dài và cũng là một cực h́nh cho tôi khi phải
chờ đợi quân trường để nhập học.
Tŕnh diện Quân Vụ Thị Trấn xong th́ được
chuyển lên Trung Tâm 3 Tuyển Mộ và Nhập Ngũ, thẻ
căn cuớc th́ bị tịch thu và được cấp
phát cho một miếng giấy, trong đó có h́nh của ḿnh
và những gịng chữ tôi nhớ h́nh như là được
trả về nguyên quán v́ chờ đợi khóa học… Trong
những ngày tháng nầy, tôi thật là nghênh ngang, để
tóc dài, đi ra ngoài đường vi phạm luật giao
thông th́ cảnh sát không dám phạt, giao tôi cho quân cảnh,
đến tay quân cảnh th́ họ chỉ biết than là
tôi không phải là quân đội và thả ra. Thế là tôi cứ
việc “quậy”, chạy xe gắn máy vuợt đèn đỏ
và ngồi chàng hảng sau xe gắn máy (lúc đó
Những ngày vui vẻ trong
quân trường rồi cũng qua đi. Mùa đông năm
1973 chúng tôi chọn đơn vị và làm lễ măn khóa. Chỉ
c̣n gần 2 tuần lễ nữa là đến Giáng Sinh…Cái
giá lạnh của mùa đông tôi vẫn c̣n nhớ, tôi th́
được chọn về pháo binh cho nên không đuợc
quyền lựa chọn binh chủng của ḿnh. Nh́n những
đứa bạn náo nức đi chọn binh chủng trở
về khoe nhau. Tôi nhớ đến Vinh trở về hớn
hở nói “Tao chọn được Biệt Động
Quân, đến phiên tao lên th́ c̣n nhiều chỗ lắm…”,
tôi nói liền “Vậy là mầy bị cọp liếm rồi
chứ chọn…con mẹ ǵ”; chúng tôi đều cuời vui
vẻ. Long trở về và nói: “Tao chọn Sư Đ̣an
25”. Tôi nhớ lúc xưa bọn tôi bàn tính với nhau là tụi
ḿnh sẽ đi vào binh chủng nhẩy dù hay là thủy quân
lục chiến. Nhưng khóa của chúng tôi 2 binh chủng nầy
không nhận người, cho nên có lẽ v́ vậy mà Long
đă chọn Sư Đoàn 25. Ngày măn khóa, trong bầu không
khí trang nghiêm, chúng tôi đă chính thức trở thành những
tân sĩ quan. Giờ phút nầy, tôi mới bắt đầu
suy tư nhiều hơn về cuộc chiến, làm sao có thể
học lấy kinh nghiệm…nhưng mà tôi vẫn c̣n thời
gian, vẫn c̣n thêm 6 tháng để học pháo binh. Trở về
nhà tận hưởng những ngày phép trước khi về
Truờng Pháo Binh và cũng nhằm vào dịp Giáng Sinh. Trong
dịp nầy, tôi cũng đă quen một nguời con gái,
một t́nh yêu đầu đời và để rồi
chưa hơn đuợc một tuần lễ quen biết,
tôi đă phải đến tŕnh diện đề t́m
phương tiện di chuyển ra Dục Mỹ. Cũng
may là v́ thiếu phương tiện mà tôi đă ở lại
thêm một tuần nữa để tận hưởng mối
t́nh đầu của ḿnh. Chia tay với nguời bạn
gái để ra Dục Mỹ, lúc đó tôi mới thấm
thía đuợc nỗi buồn của nguời lính phải
xa vợ con hay người yêu, mà ngày xưa đọc trong
những tiểu thuyết tôi đă không bao giờ cảm
thông được. Trên đường đi, tôi có nghĩ
đến lời Long hỏi ngày nào “Có khi nào mầy nghĩ
đến chuyện ḿnh sẽ bị tử trận hay
không?”. Tôi lẩm bẩm “Nếu có th́ tao cũng sẽ vui vẻ
ra đi v́ ngày hôm nay tao đă hưởng đuợc mùi vị
của t́nh yêu. Không biết mầy ra sao, đă nếm
được mùi vị của t́nh yêu rồi hay chưa?”
Sau khi tốt nghiệp Trường
Pháo Binh trở về
Nhớ về một người bạn thân
Nguyễn Phi Long.
Ngày
19/9/2008 – Đặng An Phúc
*1 : Cảnh sát đô thành đặt ra quy định
này nhằm hạn chế đặc công CS sử dụng
xe gắn máy để ném lựu đạn vào các cơ sở
của