VÙNG TRỜI THƯƠNG NHỚ

Phần 1

(Kỷ niệm 47 năm mãn khóa

Khóa Thẳng Tiến 3&4/73 SVSQ/TBTX)

♡♡♡

Tác giả: Đặng an Phúc

 

Chương 1

Rời xa quê hương cũng được mười năm rồi, lúc đầu Long cứ nghĩ rằng vĩnh viễn sẽ không còn nhìn được những người thân yêu nơi quê nhà. Sắp sửa trong vài tuần tới Long có thể sẽ quay trở về nơi chốn mà hắn ta vẫn còn cha mẹ và anh chị em, nơi có những kỷ niệm buồn vui của thời thơ ấu cùng nhau vui đùa trong nhà, với những khoảnh khắc mà anh em trong nhà không phải lo nghĩ đến đời sống, không suy nghĩ đến bạc tiền, những lúc mà đầu óc luôn được dồn ép vào những kiến thức ở học đường, trong một khoảnh khắc nào đó lại chứa đựng chút xíu gì mộng mơ của tuổi mười sáu bước dần qua tuổi trưởng thành. Những ngày tươi đẹp ấy sao lại ngắn ngủi quá vậy, thế rồi tiếp nối theo là những ngày tháng lo âu và buồn bã . Người anh và ngay cả chính hắn lần lượt bước chân vào cuộc chiến, để lại sự vắng vẻ trong gia đình, những lo âu hiện rõ trong nét mặt của ba má, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của người mẹ khi nhớ đến con đang xông pha ngoài trận tuyến. Nhớ lại những lần về phép ngoại trừ thời gian hẹn hò, hắn thường ở lì trong nhà, không phải là không muốn rong chơi, nhưng không hiểu sao lúc ấy Long lại thấy trân trọng đến những giờ phút bên cạnh người thân yêu trong gia đình, hình như có một ý tưởng lúc nào cũng ẩn hiện trong đầu là không biết lần này có phải là dịp cuối cùng mình gặp lại người thân hay không. Ba hắn lúc này đã về hưu nên thường trực ở nhà, nhưng bà mẹ cũng vẫn bỏ hết công việc để có mặt, có lẽ hai ông bà cùng có cảm giác là hắn đang cần hai người thương yêu nhất bên cạnh. Tuyệt nhiên hắn không hề kể chuyện chiến trường với ba mẹ mà cứ kể những chuyện vui chơi ăn nhậu cùng các bạn bè ở hậu cứ, ra vẻ như là đang làm việc ở một thành phố nhỏ miền tây và thỉnh thoảng đi công tác mà thôi, mà nếu có thì chỉ đi đến những nơi thật an toàn. Nhưng thế rồi mỗi khi bước ra khỏi cổng, sau khi từ biệt để vào vùng hành quân, Long cất bước mà không bao giờ dám quay đầu nhìn lại. Nhớ lại những đêm đi phép vừa về đến nhà thì Lân, vẫn thường mời hắn đi uống cà phê và dành phần trả tiền, biết Lân không có tiền, phải để dành tiền ăn sáng trong nhiều ngày để đãi mình một chầu cà phê. Sự yêu mến mà em hắn muốn bài tỏ cũng có thể một phần phát sinh từ sự lo âu cho anh mình đang sống trong vòng hiểm nguy ngoài chiến địa. Lân thường hay khơi lên để được nghe kể lại những câu chuyện đầy máu và nước mắt ngoài chiến tuyến, lần nào cũng vậy , trước và sau khi kể hắn cũng nhắc nhở người em này hãy giữ kín đừng để ba má biết được.

 

☆☆☆☆☆

 

Chương 2

Trở lại tuổi học trò, thật là vô tư lự, chỉ biết ăn ngủ và đi học, ngày chủ nhật thì được ba má cho tiền vừa đủ để mua một vé vào cửa xem xi nê trong một rạp chiếu phim thường trực, hai phim chiếu trong một xuất là hết cả một buổi chiều. Xen kẽ vào những tuần lễ đi xem “chớp bóng” thì thỉnh thoảng hắn cũng đi bơi cùng với người anh để học bơi cho biết với người ta. Hai anh em chỉ vừa đủ tiền để mua vé vào cửa, sáng phải đạp xe đạp đến hồ tắm Nguyễn Bỉnh Khiêm gần cầu Thị Nghè mất cũng phải nửa tiếng. Bọn hắn ráng nhịn đói để bơi vì xuống hồ bơi chừng một tiếng là thấy đói bụng rồi, tiền thì không có để mua thức ăn cho dù chỉ là một ổ bánh mì không chan nước tương, nhưng hể bỏ về thì tiếc tiền vé, cho nên đành phải ráng chịu đói để bơi hết xuất cho đến khi nào bị đuổi ra khỏi hồ thì mới chịu ra về.

Qua đi thời học sinh tươi đẹp, chiến cuộc càng ngày càng leo thang và tàn khốc. Long phải rời ghế nhà trường để bước chân vào quân ngũ . Như hầu hết các thanh niên miền nam thời ấy, có ai thích chiến tranh tang tóc đâu. Cuộc chiến không phải do họ gây ra nhưng họ phải gánh chịu tất cả. Trong khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp phổ thông và chờ đợi ngày lên đường thụ huấn quân sự, hắn cũng chẳng có việc gì để làm cho ra hồn, vì thế đã miệt mài trong những quán cà phê cùng với bạn bè bàn luận chuyện phiếm , đây cũng là cách để giết đi thời gian nhàn rỗi hàng ngày, thế rồi ngay cả chuyện giúp đỡ cha mẹ trong công việc thường nhật hắn cũng không hề màng đến. Cả một tương lai mờ mịt che phủ hết mọi tầm nhìn. Chiến tranh, tại sao phải gây thương đau và chết chóc cho người dân cả hai miền nam bắc.

Cuộc đời thư sinh giờ đây đang bước sang một giai đoạn cực kỳ quan trọng; năm nay vì để bù lấp vào sự thiếu hụt quân số, luật tổng động viên bị sửa lại, tuổi hợp lệ để được hoãn dịch vì lý do học vấn bị hạ xuống một tuổi vì thế hắn phải trình diện nhập ngũ cho dù thi đậu. Trước mắt là nhiều con đường mở ra để hắn có thể định đoạt cho cuộc đời của mình, tiếp tục học bằng cách thi vào một đại học có thi tuyển, chuyện này hơi khó vì học lực của hắn chỉ ở mức trung bình do ở tuổi vừa mới lớn, thích chơi hơn học; còn chui vào một trường đại học tư để hợp lệ hoản dịch thì lấy tiền ở đâu để đóng học phí. Ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới này , chưa từng bước chân ra xã hội, lại còn mang bản tính e dè nhút nhát cho nên khi nghĩ đến vừa học vừa làm thì dĩ nhiên hắn phải tìm cách lẩn tránh ngay và lập tức không dám nghĩ đến nửa. Trốn lính, thì lại phải sống trong tâm trạng lo lắng và sợ sệt, phải nhờ cậy vào cha mẹ, trong khi cha mẹ hắn chạy miếng ăn vẫn không đủ nuôi cả gia đình, giờ đã lớn khôn như vậy mà vẫn tiếp tục ăn bám và không biết phải ăn bám đến bao giờ, vả lại hắn cũng không hề muốn sống một cuộc sống mà ngày đêm phải sợ sệt, trốn chui trốn nhủi, chẳng thà chết đi còn hơn là sống một cách hèn hạ như thế. Hết con đường này đến con đường khác, đường nào cũng đều chui vào một vòng luẩn quẩn về tiền bạc hay phải đối diện đương đầu với đấu tranh kiếm sống ngoài xã hội. Nhiều đêm suy nghĩ đến chiến tranh, cuộc chiến giữa hai ý thức hệ, trong khi hắn thì chỉ muốn làm một người dân bình thường nhưng cuối cùng vẫn cứ bị lôi kéo vào. Con người lỡ sinh vào thời loạn thế, muốn sống yên cũng chẳng có cách nào.

Cuối cùng quá mệt mỏi trong những suy tính mình sẽ phải làm gì đã khiến hắn hầu như thụ động và phó mặc cho cuộc đời lẫn thời gian đưa đẩy. Bên cạnh vì tiêm nhiễm bởi những tiểu thuyết diễm tình về cuộc sống hào hùng của người lính chiến với những tình yêu thời loạn thêm vào đó là tin tức thời sự thuộc loại “quân ta chết hai, địch quân chết hết”. Rồi hình ảnh những người lính đi phép ở thành phố dấy lên cho hắn có những ý tưởng đó là một cuộc sống an nhàn, chỉ thỉnh thoảng đi hành quân vài ngày rồi trở về trong chiến thắng. Với đầu óc ngây ngô, thêm vào những suy nghĩ sai lệch này đã khiến hắn cảm thấy mình cần gì phải suy nghĩ hay toan tính chi cho mệt. Việc gì đến rồi cũng phải đến, cuối cùng hắn đã xuất hiện theo đúng ngày trình diện và được chở thẳng đến trại chuyển tiếp để làm thủ tục trước khi đưa vào trung tâm huấn luyện. Cuộc đời binh nghiệp của hắn cũng khởi sự từ đấy.

 

Chương 3

Ba tháng tập làm lính, tập bắn, tập trường tập bò, tập làm tạp dịch bao gồm quét dọn, vệ sinh, rồi phải tập nghe lệnh không được cãi lại và học cách sống quy củ theo tập thể, thế mà hắn vẫn thấy mình và các bạn chỉ là những gã thư sinh yếu đuối, kiểu này thì làm sao mà nói ai nghe, làm sao mà ra mặt trận đây. Kết thúc giai đoạn huấn luyện tai Quang Trung, trong một ngày đẹp trời tất cả được chở đến T rường B ộ B inh tại Thủ Đức.

Quang cảnh thật đẹp mắt khi xe chạy vừa qua cổng trường, hai hàng cây chạy thẳng tắp , đường xá, giao thông hào hai bên và những dãy nhà doanh trại thật sạch sẽ hình như không thấy bóng người nào cả. Cuối cùng đoàn xe dừng lại trên một khoảng đất trống sau này mới biết đó có tên là “Vũ Đình Trường”. Kể từ giờ phút này hắn thật sự mới bắt đầu cuộc huấn luyện khắt khe để biến đổi con người trở nên mạnh mẽ về trí lực; rèn luyện cơ bản về nghệ thuật lãnh đạo chỉ huy, kỹ năng sinh tồn, đào luyện trí phán đoán để dẫn đến quyết định phải thật nhanh chóng, kèm theo đó là những bài bản về binh pháp và chính trị của một cấp chỉ huy thấp nhất trong quân đội. Đứng trong thùng của chiếc quân xa GMC, Long nhìn thấy bên góc của Vũ Đình Trường có trên hai mươi huynh trưởng của khóa đàn anh đang đứng dàn hàng ngang trong những bộ quần áo tác chiến ủi hồ thẳng nếp trong thật đẹp mắt và uy nghiêm. Trong lòng hắn miên mang suy nghĩ, chắc là các đàn anh đang chuẩn bị đón tiếp bọn hắn để dẫn về phòng sắp xếp chỗ ăn ở.

Bất thình lình như bầy ong vỡ tổ, các huynh trưởng chạy như bay vào bọn họ với những tiếng la hét vang rền khắp Vũ Đình Trường:

- đàn em không chịu xuống xe, chờ huynh trưởng mời hả.

T hế là một cảnh hỗn loạn xảy ra, nhiều người dẫm lên nhau khi cùng một lúc nhảy xuống xe, trong lúc chạy đi xếp hàng thì đã thấy hàng loạt các bạn đang bị phạt hít đất, nhảy xổm hay bò trường. Tiếp theo một huynh trưởng với một giọng điệu tự hào lên tiếng:

- Trường B ộ B inh là nơi huấn luyện những sĩ quan ưu tú của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, hôm nay đàn em mới vào đây, việc đầu tiên hướng dẫn là huynh trưởng muốn giới thiệu T rường B ộ B inh của chúng ta với các đàn em. Đúng lý chúng ta sẽ thông thả đi đến từng nơi nhưng vì đàn em mới vào trường nên phải trải qua một tháng huấn nhục, nếu qua được sự chịu đựng gian khổ này , đàn em sẽ chính thức là một sinh viên sĩ quan của T rường B ộ B inh. Trong tháng này tất cả chỉ là ‘tân khóa sinh’, không được phép đi bộ, mà chỉ được chạy. Tất cả chuẩn bị...

Thế là bọn họ bắt đầu chạy, chạy được một hồi khá lâu có lẽ cũng đã hơn một tiếng đồng hồ vậy mà vẫn chưa kết thúc .

- B ên phải là nhà bàn, bên trái là khu gia binh... đây là câu lạc bộ....

G iọng của một huynh trưởng vẫn đều đều bên tai , trong lúc hắn nghĩ sao mà trường bộ binh lại lớn đến chết khiếp như thế thì bên cạnh chợt nghe một tiếng bịch, người chạy bên cạnh đã ngã quỵ xuống, hắn vội vã dừng lại xem thì một giọng hét bên tai :

- Đ àn em ma giáo không chịu chạy hả, làm hai mươi hít đất coi.

Hắn l ập tức thi hành lệnh mà không hề dám chần chừ, trong lúc đang trình diện huynh trưởng là đã thi hành xong lệnh phạt gã liếc nhìn ra sau, mấy xe cứu thương từ từ chạy đến, các nhân viên cứu thương đang vực những kẽ té xỉu dậy, ai tỉnh rồi thì cho ngồi bên vệ đường, ai chưa tỉnh thì khiêng vào trong xe. Cuối cùng thì hắn và số còn lại cũng chạy được hết một vòng trường bộ binh.

Sau đó hắn cũng không nhớ được nhiều, chỉ nhớ là bị phạt ngày đêm trong suốt tuần lễ đầu, rồi thì dáng ẻo lả thư sinh cũng đã biến mất thay vào đó một gương mặt đen sạm và nghiêm nghị với những động tác lúc nào cũng dứt khoát và lạnh lùng. Thời gian này không được ngủ bao nhiêu vì thế hắn đã lợi dụng những thời khắc quý giá có thể có được là ngủ ngay lập tức, ngay cả đang chạy mà hắn cũng có thể ngủ được một cách ngon lành.

- Quỳ xuống các tân khóa sinh

H iệu lệnh uy nghiêm phát ra từ loa phóng thanh tại Vũ Đình Trường. T rong bộ đồ vàng tiểu lễ , tất cả đồng loạt quỳ xuống. Các huynh trưởng đứng trong khối mé sau, cũng cùng trong bộ tiểu lễ đồng loạt tiến bước lên trước; một bên một, gắn trên hai vai mỗ i đàn em cặp lon alpha. Tiếng hô vang lớn trong loa phóng thanh:

- Đ ứng lên các sinh viên sĩ quan.

Tất cả nghiêm trang đứng lên, một niềm kiêu hãnh dấy lên trong lòng hắn, gian khổ và sự chịu đựng trong một tháng “địa ngục” này đã đưa hắn lên một từng lớp khác không những trong địa vị xã hội mà ngay cả trong chính bản thân của gã.

Sau buổi lễ gắn alpha, Long được hai mươi bốn giờ phép về nhà, xe GMC đưa các sinh viên sĩ quan về và đổ tại khu đường vắng trước sở thú Sài Gòn. Nhìn những làn sóng kaki vàng của bộ đồ tiểu lễ túa ra, hân hoan hắn cất bước hướng về chợ Bến Thành để đón chuyến xe buýt về nhà. Hai mươi bốn giờ phép mỗi tuần lễ chỉ cấp cho phân nửa số SVSQ tại trường vào chiều thứ bảy đến chiều chủ nhật thì phải trở vào, cho nên tính ra cứ cách một tuần mới được phép một lần.

Vừa bước vào nhà thì hắn hơi ngỡ ngàng với bầu không khí tưng bừng nhưng thật ấm cúng của những người thân trong gia đình , nhìn quanh chỉ vắng có mình ông anh có lẽ hiện đang ở ngoài đơn vị, 2 bà chị và thằng em nhảy bổ đến.

- êh mày ! mày mập ra rồi đó, đúng là cơm lính mới nuôi được béo như thế này.

T iếp theo là những tràng hỏi han, bẹo má làm như hắn là đứa con nít mới đi nhà trẻ về. Mùi gà luộc thơm phức bay từ bếp ra, Long mỉm cười hỏi:

- M á đang nấu món gì vậy.

M ẹ hắn lúc ấy từ trong bếp chạy ra nói:

- C háo gà món mà con thích nhất đó.

Một cái gì ấm áp dâng lên từ đáy lòng mà hắn chợt nghĩ ước chi mình được mãi mãi sống trong cảnh hạnh phúc này , thời gian xin hãy lắng động để rồi vĩnh viễn hắn sẽ ở mãi trong bầu không khí ấy mà không quay trở về trường nửa. Thế nhưng thời gian rồi cũng qua đi thật nhanh, trở lại trường Long quen dần với nhịp điệu hàng ngày; bữa thì thực tập chiến thuật, ngày đi học địa hình, lúc thì trong lớp ngồi gục lên gục xuống với những bài học buồn tẻ về tâm lý hay những phân tích về binh pháp.

Ngày tháng tiếp nối, chủ nhật hoặc về với gia đình hoặc ở lại nằm ngủ bù cho những cơn thiếu ngủ hàng ngày. Những lần chủ nhật không được về phép, tất cả vẫn phải thức dậy sớm để chạy bộ rồi ăn sáng, làm tạp dịch vệ sinh phòng ốc và doanh trại, chà láng giao thông hào; sau khi tan hàng hắn quay trở về phòng nằm ngủ tiếp, trong khi hầu hết các bạn đều đi uống cà phê ngoài khu gia binh hay câu lạc bộ. Ngủ được một giấc, đang nằm nướng để thụ hưởng cảm giác ngầy ngật của một giấc ngủ no tròn thì chợt có người của phòng trực đại đội chạy vào kêu tên hắn và báo cho biết có thân nhân đến thăm. Nhổm bật dậy, hắn lẩm bẩm ai thăm trong lúc này , hắn biết chắc là người nhà hắn không ai rảnh rỗi mà đến thăm, tuy nghĩ vậy nhưng rồi vẫn bận quần áo chỉnh tề bước đi.

Đến khu tiếp tân nhìn ngó quanh nơi thân nhân đang chờ thì thấy Minh người bạn thời học sinh của hắn, hai đứa cùng học chung trường nhưng đến năm lớp mười thì cả hai đều chuyển trường khác nhau, thế nhưng bọn họ vẫn thường xuyên tụ tập và đi chơi chung với nhau. Long vẫy tay chào Minh, lấp ló mé sau là bóng dáng một người con gái có mái tóc ngắn với cặp mắt to tròn và đôi môi như đóa hoa anh đào mới nở đang nhìn hắn nhoẻn miệng cười, hắn nhận ra ngay đó là Vi bà chị của Minh. Không đợi Long mở lời Minh đã vội nói :

- T uần trước gặp mà y uống cà phê, về nhà có nhắc mày với bả, sáng nay nay bạn bả rủ đi Lái Thiêu chơi, tao muốn sẵn tiện đi ngang qua ghé thăm mày một chút.

Hắn quay nhìn rồi Vi hỏi:

- S ao bạn trai không chở Vi mà phải đi cùng Minh vậy?

Vi nghênh mặt lên trong ánh mắt hơi tinh quái:

- Ừ, mới bị bạn trai đá rồi.

Hắn lườm nhìn Vi rồi nói:

- chắc anh chàng nào đó không có mắt hay là làm gì phật ý nên bị Vi cho de chứ gì…

S uy nghĩ một chút rồi Long tiếp:

- C ó một người đẹp như Vi làm bạn gái thì phải tu mấy kiếp, làm gì có chuyện...

H ắn bỏ lửng câu nói, mặt Vi hơi ửng hồng im lặng, nên Long đành chuyển đề tài nói:

- T hôi chúng ta qua bàn đằng kia ngồi nói chuyện.

 

Chương 4

Long quen biêt Vi cũng gần hai năm về trước, lúc đó Long thường hay đi chơi chung với Minh, bỗng một hôm Minh nói:

- B à chị tao lúc này ở nhà hoài không đi đâu chơi hết, tao đi đâu cũng đòi đi theo, bạn gái tao mới quen lại không muốn đi một mình với tao vì sợ người nhà bắt gặp, dắt bả theo thì nhìn mặt buồn hiu của bả khi theo tụi tao thì tao cũng mất vui, hay là những lúc tao đi chơi với bạn gái thì mày chịu khó dẫn bả đi chung với tụi tao cho vui, chứ bả ở nhà hoài thì cũng thấy tội.

Vi lớn hơn hắn một tuổi nhưng vẫn học ngang lớp với hắn. Nghĩ đi nghĩ lại thì chị của bạn cũng giống như chị mình, nhớ mấy lần đến nhà Minh, nhìn vẽ mặt nghiêm nghị của Vi mà hắn cũng phải nể sợ. Không cần suy nghĩ nhiều, hắn nhận lời liền.

Những buổi trốn học đi chơi chung với nhau diễn ra hàng tuần. Bọn hắn lúc bấy giờ đang sống trong thời đại vừa mới bước qua khỏi thập niên sáu mươi, cho nên giáo dục gia đình vẫn còn rất khắt khe trong chuyện trai gái, đi chơi vào ngày chủ nhật thì thường hay bị cha mẹ dò xét và tra hỏi, thành ra trốn học đi chơi là chuyện duy nhất có thể làm. Mỗi sáng sau khi vào học, người giám thị sẽ vào lớp điểm danh, sau đợt điểm danh, nếu muốn chuồn Long phải phóng đến ngồi bên cửa sổ chờ cho thầy quay lưng là hắn nhảy ra ngoài rồi leo tường rời khỏi trường, những ngày ấy xe thường được gửi bên trường kế bên, mọi khi thì trót lọt nhưng cũng có hôm xui xẻo bị điểm danh lần hai, thế là hắn nhận ngay được giấy đi cấm túc vào sáng chủ nhật.

Hết đi xi nê, sở thú, rồi nem nướng Thủ Đức, núi Châu Thới, vườn trái cây Lái Thiêu... cúp cua lần nào cũng được hai tên bàn thảo cặn kẽ trong mấy ngày trước đó. Long hồn nhiên trong tuổi mới lớn bên cạnh bà chị hiền dịu lúc nào cũng lo lắng và chăm sóc hắn, việc học bắt đầu chểnh mảng, tâm hồn cứ như đi trên mây, ngơ ngơ ngẩn ngẩn không phải chỉ mỗi lần về nhà sau cuộc vui chơi mà là kéo dài thêm những ngày kế tiếp. Mỗi lần hắn vừa cầm đến sách vở thì hình ảnh hồn nhiên với những lời âu yếm và cử chỉ dịu dàng của Vi xuất hiện trong đầu khiến hắn cứ đắm chìm trong mơ mộng, mơ thấy gã âu yếm nắm tay Vi mà nói ”anh yêu Vi, cả đời này anh không thể thiếu em được”. R ồi mơ tiếp những ngày sống trong hạnh phúc cùng người mình yêu, mơ mộng và mộng mơ như thế cho đến khi hắn thiếp ngủ đi lúc nào mà không biết.

Những buổi đi chơi như vậy vẫn tiếp diễn đều đặn , lúc này thời tiết đang mùa đông chuẩn bị vào xuân, những cơn gió mát của buổi chiều tối càng dậy lên trong lòng Long sự rạo rực khó tả khi nghĩ đến Vi. Trí tưởng tượng phong phú của hắn nghĩ đến ngày mai trong chuyến đi chơi ở hồ bơi tại Thủ Đức, khi gặp Vi rồi thì hắn cần phải nói lên những lời hỏi han thật âu yếm và tình tứ như thế nào. N hững câu văn bóng bẩy mà hắn đã nghĩ ra thì sặc mùi trong tiểu thuyết hay nói đúng hơn là có chút ít văn chương đạo ra trong những câu tân cổ giao duyên mà hắn đã từng nghe lỏm từ máy thu thanh của nhà hàng xóm, giờ đây góp nhặt lại rồi thêm bớt và sửa chữa chút đỉnh, chờ đến khi gặp Vi thì cứ như thế mà tuôn ra. T ừng chữ từng câu học thuộc lòng không vấp một tí nào, nhưng có một câu thật quan trọng đó là “anh nhớ và yêu em thật nhiều” thì hắn không biết phải nói trong lúc nào hay dịp nào, thôi thì tùy cơ ứng biến vậy.

Nhưng rồi cho đến sáng nay, lúc gặp nhau thì những câu hay ho mà hắn suy nghĩ suốt đêm tự nhiên biến mất, để lại trong đầu là một khoảng trống rỗng xa lạ . L úc ấy gã thật thụ động chỉ biết ấp a ấp úng trả lời một vài câu hỏi của Vi, cái vẽ hoạt bát lanh lợi thường khi bây giờ biến đâu mất. Không biết nói gì suốt đoạn đường từ Saigon đến Thủ Đức ngoài những câu trả lời khi Vi hỏi đến. R ồi có lúc chợt nhớ ra được một vài câu thật tình tứ thì lại ngại miệng ú ớ một hồi mà không dám nói ra.

- Sao hôm nay Long ít nói vậy.

Vi hỏi khi vừa bước xuống xe, Long ngập ngừng đáp:

- chắc tại đêm qua mất ngủ - R ồi cả hai sánh bước đi vào.

- Long ơi, cho Vi vịn tay một tí đi, đường này sao mà khó đi quá vậy.

T iếng Vi thỏ thẻ bên tai khiến hắn càng thêm bấn loạn, không đợi Long trả lời Vi đã nắm chặt lấy tay Long. Long bỡ ngỡ rồi đỏ mặt, trái tim bấn loạn lên nhưng sau cùng cũng lấy được bình tỉnh rồi nói:

- Đ ường như vậy đâu có gì khó đi đâu.

N ói xong hắn mới biết là vô duyên. C ùng lúc ấy Vi cũng buông tay hắn ra và nói:

- Đ ược rồi, giờ thì không sao rồi.

Con đường từ chỗ gửi xe dẫn vào hồ tắm Ngọc Thủy ở Thủ Đức làm gì mà khó đi, nhưng lúc đó hắn thật ngu ngơ chưa hiểu được.

====>> phần 2