Vùng trời thương nhớ - phần 2 Long biết bơi chút ít , nên vừa vào đến hồ là hắn nhảy xuống chỗ sâu nhất và cứ thế mà lội ngang hồ được mấy vòng, sau đó mới ngó quanh quất và bơi lại phía Vi đang đứng trong chỗ cạn. Vi ngoắt hắn lại rồi nói: - Long tập cho Vi bơi đi, Vi chưa biết bơi. N hìn Vi hắn trả lời: - T rước tiên Vi vịn vào bờ hồ rồi thả dài người ra, đạ p hai chân như vầy nè. Long nói và đồng thời làm động tác để Vi tập theo. Không được bao lâu thì Vi đi lại bên cạnh hắn nhỏ giọng nói: - Đạ p chân hoài cũng không nổi được thân mình của Vi, hay là Long ôm eo Vi để Vi đạp chân, như vây có lẽ tập được nhanh hơn. Nghe cũng có lý, Long ôm eo của Vi, trong lúc Vi đạp chân thì gã lơ đãng nhìn vào bờ vai của Vi, bất chợt như không kìm hãm nổi hắn nhìn lần xuống chiếc eo thon nhỏ của nàng, sau đó liếc qua đôi mông tròn trịa thật đáng yêu. Cho đến đây thì máu trong người hắn như sôi sùng sục, một cảm giác gì ngây ngất chạy khắp trong người, rồi thì một cảm giác xấu hổ và lo sợ đến rất nhanh. Không biết có phải vì mắc cỡ hay không mà hắn buông Vi ra và nhanh nhẹn nhảy lên bờ hồ gần đó ngồi bó chân lại, đang cố gắng kìm hãm lại cảm xúc của mình nên hắn cũng không còn tâm trí đâu để ý Vi đang làm gì. Một chút sau Vi leo lên ngồi cạnh rồi nhìn hắn nét mặt hơi giận dỗi: - Long làm gì vậy? Vi uống nước quá trời luôn. Long vội nói: - H ồi nãy bị vọp bẻ nên sợ quá chạy lên đây. - Chỗ nào vậy? G iọng Vi hơi khẩn trương hỏi, Long chỉ đại vào bắp chuối một bên chân và nói: - ở đây nè. - có đau lắm không? Vi thoáng lộ nét lo âu , vừa hỏi thì bàn tay nhỏ nhắn của nàng cũng nhanh nhẹn xoa bóp vào bắp chuối của Long; một cảm giác vừa êm ái vừa dịu ngọt dâng trào trong lòng ngực của hắn. B ất chợt một giọng nói quen thuộc của Minh vang lên: - mày có sao không? chuyện gì vậy? - K hông gì hết, tao bị vọp bẻ thôi. Long trả lời trong khi Vi nhanh nhẹn rút tay lại, Minh nói: - C hắc tại mày không chịu khởi động làm ấm trước khi bơi chứ gì. - C ó lẽ là vậy. Long đáp lời, Minh chuyển đề tài nói: - còn hai tuần nữa là đến liên hoan cuối năm trong lớp, công việc tổ chức liên hoan hơi bận rộn, có lẽ tao không còn thời gian để đi chơi nửa. Mầy học nhảy đầm tới đâu rồi, kỳ này mày phải mời bà Vi làm bạn nhảy của mày đến dự tiệc tất niên bên lớp tao đó. - C ũng tập dượt mỗi đêm nhưng tập hoài cũng không khá. Long trả lời . Thật vậy, có lẽ Long không có khiếu trong việc nhảy nhót, hay là hắn cũng chẳng có chút đam mê hoặc có thể là hắn ngại đi đến những nơi sang chảnh, chỗ ăn chơi của các cô chiêu và cậu ấm, lấy quần áo đâu để mà chưng diện vì lúc nào hắn cũng chỉ có duy nhất một bộ quần xanh áo trắng để bận đi học mà thôi. Chỉ còn hơn nửa tháng nửa là đến tết, với bầu không khí chuẩn bị đón tết khắp nơi khiến cho mọi người đều thêm vui vẻ . Long tham gia vào nhóm bích báo của trường để đi bán tại các trường khác, học hành thì tạm gác lại, mặc dù lớp học thầy vẫn dạy nhưng hắn có lý do chính đáng nên được miễn vào lớp trong những ngày này . Thật ra tất cả đều trông ngóng tết đến nên cũng chẳng có đứa nào chú tâm đến học hành, thầy vào lớp có lẽ cũng cảm thấy chán nản nên chẳng có hứng thú gì mà dạy học. Cho dù bận rộn và vui vẻ trong bầu không khí đón tết nhưng hắn vẫn nhớ đến Vi, vẫn cứ dệt mộng mỗi đêm, nghĩ đến không bao lâu nữa sẽ gặp được nàng, sẽ ôm nàng vào lòng lướt theo điệu nhạc trên sàn nhẩy. Nghĩ đến đây hắn hơi bối rối, từ trước đến nay hắn chưa từng bước chân ra sàn nhẩy lần nào, ở nhà chỉ len lén học trong lúc không có ai. Không có radio thì nói chi đến máy thâu băng, cho nên khi luyện nhảy một mình thì hắn chỉ biết đếm “một hai” hay “bùm chách” cho vũ điệu luân vũ Valse hay là “bùm chách chách” cho điệu vũ Boston. Trong lúc vừa đếm “một hai ba bốn” vừa bước theo điệu nhảy rumba và cũng đồng thời suy nghĩ mình nên chọn điệu nhảy này vì có lẽ đây là vũ điệu dễ nhất trong các điệu nhảy . Thế rồi hắn chuyên chú luyện tập duy nhất điệu vũ này , ngay cả lúc trước khi ngủ, nằm trên giường hắn cũng nghĩ đến điệu nhạc mà đưa hai tay lên như là đang vòng tay ôm người đẹp vào lòng để bước đi trong điệu luân vũ. Nghĩ đến ngày được gặp Vi, hắn càng thêm nao nức, nhưng nhiều lúc lại có tư tưởng đối chọi, hắn lại muốn thời gian kéo dài hơn để có thể luyện tập cho thành thạo. Giây phút quan trọng rồi cũng đến, hôm ấy hắn dậy sớm hơn thường ngày, tắm rửa cẩn thận cho dù chiều qua hắn đã tắm rồi, bận vào cái quần xanh đã giặt ủi thẳng nếp từ tối hôm qua, với lấy cái áo sơ mi màu xanh nhạt may ôm eo theo kiểu thời trang mà hắn đã mượn của em hắn. Lân vì đang đi học tại một trường không đòi hỏi phải mặc đồng phục nên em hắn không bao giờ thèm may áo trắng để mặc vì thế gã có thể mượn đỡ để dùng trong dịp này . Phóng xe đến trường của Minh học trước giờ hẹn gần nửa tiếng, hắn nghĩ chẳng thà mình đợi còn hơn là nàng phải đứng lóng ngóng đợi mình. Một lúc lâu sau thì Vi và Minh đến, Long sánh vai đi bên cạnh Vi trước bao nhiêu cặp mắt ước muốn của những nam sinh khác . Long nhiều lúc muốn đưa tay ra nắm lấy bàn tay xinh xắn của nàng, nhưng vẫn không dám, cho đến lúc này hắn cũng chưa từng chủ động nắm tay một người con gái nào. L ần trước Vi nắm tay hắn, tuy chỉ có chốc lát, nhưng đã làm cơ thể hắn tê rần như có một luồng điện chạy khắp người, về nhà hôm đó hắn như người mất hồn, nhớ đến cảm giác ngây ngất đó mà không tài nào ngủ được, tự nhủ thầm lần sau gặp nàng hắn sẽ chủ động nắm tay và nói ra một câu khó nói nhất trong đời là “anh yêu em”. Đang miên mang suy nghĩ, bọn hắn đã đến cửa lớp học, một vài bạn của Minh bước ra chào hỏi, sau màn giới thiệu khi đã biết Vi là chị của Minh thì bọn họ xem Long như vô hình, chỉ xúm lại nói chuyện với Vi càng lúc càng đông. T rong t âm trạng ngẩn ngơ và hơi run, Long bước về phía Minh đang đứng trước dãy bàn để thức ăn. L⁰ úc này phòng học khá trống trải, ngoại trừ một dãy bàn dựa vào một vách tường dùng để bày thức ăn và nước uống, ở giữa là một cái máy magnetophone to đùng và cặp loa cũng lớn không kém, những khoảng trống của ba vách tường còn lại trong phòng thì được kê những hàng ghế dài để mọi người ngồi, tất cả những bàn ghế còn lại thì cho ra chất đống ngoài sân. Minh đang nhai nhóp nhép gì đó trong miệng, Long hỏi: - Mày ăn gì đó? Minh đáp : - C hả giò, ngon lắm mày ăn đi. - Ă n được hả? Long hỏi rồi không cần câu trả lời, hắn đưa hai ngón tay nhón lấy một cái bỏ vào miệng, thuận tay bên kia lấy cái khăn giấy bỏ hai cuộn chả giò và cái bánh pate chaud mang đến cho Vi, nàng cầm lấy và cảm ơn, hắn nói: - Ă n đi, để đói bụng thì không tốt, để Long lấy nước cho. T hấy thái độ chăm sóc của hắn đối với Vi thì cả bọn con trai bắt đầu hơi e dè và giãn ra. Hắn mang nước đến cho Vi và bắt đầu hỏi han nàng những câu đại loại như hai tuần rồi ra sao, có đi đâu chơi hay không. - Vi muốn uống nước ngọt, lấy cho Vi chai nước cam đi. Long vội vã rời ghế chạy đi lấy nước cam, đang cầm chai nước chuẩn bị trở về chỗ thì Bình một người bạn của Minh mà Long cũng từng gặp qua một vài lần khi uống cà phê cùng với Minh, tiến đến bên cạnh mở lời chào và nói: - B ồ mày hả, sao mà già quá vậy. Long hơi ngại ngùng không biết trả lời như thế nào, ngập ngừng một lúc mới nói: - Ừ , chị của Minh. V ới một giọng thật nhỏ, nói xong Long mới nghĩ không biết “ừ” như thế này là thế nào. Bình hình như không để ý câu trả lời của hắn, quay bước theo Long nói: - Ah ! thì ra cô ta là chị của Minh, nãy giờ thấy cô ta có vẽ buồn, thôi để tao tới nói chuyện một chút, tao cũng ở trong ban tiếp tân giống Minh, để khách đứng một mình thì coi sao được. Long vẫn chưa nghĩ ra được thâm ý của Bình mà chỉ nghĩ là hắn muốn lo tiếp đãi khách khứa để tròn tình chủ khách mà thôi, vã lại câu đầu tiên hắn đã chê Vi già rồi, vì thế Long mất đi cảnh giác. Vừa gặp Vi, Bình đã vội vàng giới thiệu mình bằng một giọng lịch thiệp, hơi cúi đầu và chìa tay ra bắt nhẹ tay Vi: - T ôi Bình bạn của Minh, hân hạnh được biết Vi. T rong đầu Long chợt lóe lên “ủa sao lúc nãy làm như không biết cô đó là ai, bây giờ thì nói ra cả tên”. Những lần trước kia khi ngồi uống cà phê chung, có nói chuyện nhưng Long cũng vẫn không mấy thích Bình, anh chàng này có tướng cao ráo lại là con nhà giàu nên hay khoe khoang khoác lác về việc ăn chơi và cua gái, những chuyện mà Long hầu như mù tịch, tuy ăn chơi nhưng Bình học hành cũng thuộc loại giỏi không thua kém ai. Liếc nhìn qua thì lúc này Bình đang tới tấp nói chuyện với Vi, nàng ta cũng không kém chi, cười nói vui vẻ đón tiếp câu chuyện. Đột nhiên tiếng của Minh vang lên trong micro giới thiệu lý do và chương trình ngày hôm nay, nhạc trỗi lên và khiêu vũ bắt đầu. Lần đầu tiên dự tiệc khiêu vũ nên Long hơi run và không dám mời Vi ra sàn nhảy trong bản đầu tiên vì biết rằng cũng có nhiều người đang chăm chú nhìn vào những cặp đang biểu diễn và chính họ cũng không tự tin để bước ra sàn nhẩy. Vi kín đáo liếc Long và thấy hắn không có phản ứng gì nên cố giữ vẻ mặt thản nhiên. Những chi tiết như vậy làm sao qua được cặp mắt của Bình nên hắn đã thản nhiên đưa tay ra mời Vi. Mặt Long đỏ bừng trong lúc tim hắn nhảy loạn cào cào khi thấy Vi hồn nhiên bước ra sàn nhảy với Bình, tự nhiên bụng hắn thóp lại, một cảm giác hụt hẫng như mình vừa đánh mất một món đồ gì thật quý giá. Trở lại ghế ngồi sau khi bản nhạc kết thúc, Vi hỏi: - Long thấy Vi nhảy được không? - Vi nhảy đẹp lắm, Long mới học, không biết có nhảy được hay không. Long đáp rồi nói tiếp: - H ay là khi nào đến bản nhạc rumba Vi ra nhảy với Long nhen. Vi khe khẽ gật đầu. Thêm một vài người nữa đến mời Vi nhảy những bản kế tiếp, một hồi sau bất chợt Vi nắm lấy tay hắn nói khẽ: - bản rumba nè. R ồi dắt hắn ra. Long bấn loạn không biết bước như thế nào, lúc ấy Vi mới kéo Long nhè nhẹ bước, hắn chỉ biết nhích theo nhịp kéo của nàng, rồi bất chợt nghĩ ra liền nhìn xuống chân, chỉ trong phút chốc đã hình dung được bước chân của Vi và bài học “một hai ba bốn” của hắn mà bước đi không còn dẫm đạp phải chân của Vi nửa. Trở về ghế ngồi, mồ hôi đẫm hết cả áo, hắn liếc nhìn Vi, gương mặt nàng hơi mỉm cười hiền dịu như một nàng tiên giáng trần. Ngồi một hồi nhìn mọi người trên sàn nhảy hết bản này đến bản khác, trong lúc hết chàng này đến chàng kia lần lượt mời Vi ra sàn nhẩy, một lúc sau như có lẽ đã khá mệt , Vi từ chối không nhảy tiếp khi có lời mời, ngồi nói chuyện với Long. - hôm nay là hăm sáu tết rồi, ngày mai hai mươi bảy bắt đầu có chợ hoa, Long có đi không, N gập ngừng Vi tiếp: - N ếu có đi thì Long rủ thêm một số bạn đi chung cho vui, Vi cũng đi nửa. V ừa lúc đó Bình cũng sáp tới chêm vào một câu: - đi chợ hoa hả? Bình cũng đi nữa. T iếng nói của Bình khá to vì trong lúc đó bản nhạc cũng vừa mới chấm dứt thế là cả đám con trai lại bu quanh Vi lao nhao: - Cho tôi đi nửa. Vi nhoẻn miệng cười đáp: - V ậy ai muốn đi thì mình hẹn đúng bảy giờ tối đêm hăm tám tết phải có mặt trước rạp Rex rồi cùng đi. Thế là cả đám tiếp tục bàn tính chương trình đi chơi chợ hoa đêm hai mươi tám tết. Phụ giúp mẹ từ sáng cho đến chiều, hôm nay là hai mươi tám tết rồi, trong lúc ngồi nghỉ mệt hắn bèn lựa lời xin phép để đi chơi. Chưa nói hết câu thì mẹ hắn đã quát: - Công chuyện đang đăng đăng đê đê mà mày đòi đi đâu, đợi ngày khác đi không được hả? - C on có hẹn với bạn rồi. H ắn trả lời. - T hì hẹn lại ngày khác, hôm nay là hăm tám tết rồi, tối nay là phải rửa nhà cho xong, ngày mai là phải giặt mùng mền ra gối, mốt là đón ông bà rồi, mà y còn phải lo đi tặng quà cho bà con nửa, không làm cho xong thì đừng có ăn tết. T iếng quát mắng của mẹ hắn nhỏ dần một phần là vì hắn bước xa dần nhà bếp, một phần cũng vì mẹ hắn không còn hơi sức nữa để nói cho lớn tiếng. Như vậy cuộc đi chơi đêm nay đành phải bỏ, hắn dậm chân mà nghe trong lòng tiếc hùi hụi. - Cần gì mà phải ăn tết cho mệt. H ắn lầm bầm. T ừ nhỏ đến lớn hắn đối với tết hình như có một cảm giác không mấy thích thú, ngoại trừ trước tết được cho đi may một bộ đồ mới và sau tết được tiền lì xì có thể dành dụm để tiêu xài hơn một tháng. May quần áo thì năm nào hắn cũng được giao cho một xấp vải xanh dương đậm để may quần và một xấp vải trắng để mai áo sơ mi cộc tay, một điều chán ghét nhất là phải đem đến một tiệm may quần áo chuyên may cho người lớn tuổi mà may, ba má hắn có quen biết tiệm đó cho nên chủ tiệm may phải may theo ý của ba má hắn chứ không được theo ý hắn. Mốt áo quần thì thay đổi hàng năm, lúc thì quần bó chặt, có năm thì mốt ống loe rồi năm khác thì mốt quần cigar, vậy mà hắn thì muôn thuở vẫn là quần suôn đuột từ trên xuống dưới, lúc còn nhỏ thì đầu năm mặc quần phải kéo lên gần đến ngực, cuối năm thì mặc khá vừa vặn, nhưng lúc đó thì hai mông đã sờn rách rồi. Còn may áo thì lúc nào cũng rộng thùng thình, bỏ hai con gà vào chắc vẫn còn được. Buồn rầu hắn lại nghĩ đến việc ngày mai lại phải ghé những nhà bà con, những người mà mẹ hắn đã nói là phải tặng quà tết vì “ơn nghĩa”, quà tặng sẽ là một đôi gà hay một cặp rượu rẻ tiền, nhìn mặt những người này khi nhận quà với vẽ không muốn; có lẽ vì quà rẻ tiền, cho dù rẻ tiền nhưng mẹ hắn vẫn phải chắc bóp và có khi phải mượn nợ để mua làm quà cho những người này. N hững người mà thỉnh thoảng hắn phải chở mẹ đến và ngồi chờ ngoài cổng để mẹ hắn ngồi lân la cả buổi mới mở được lời xin khất lần món nợ vì chưa thể trả nổi. Trong những lúc đó hắn mới hiểu được tại sao chiến tranh không bao giờ dứt và tại sao có người lại ngã theo và tin tưởng vào chủ thuyết của cộng sản vì mơ mộng có một thế giới đại đồng, không còn kẻ nghèo người giàu, không còn bóc lột, không còn tội ác, làm theo khả năng mà hưởng theo nhu cầu. Những khi nhìn thấy mẹ hắn khất nợ hay gọi chị xưng em với những người bạn làm ăn nhưng thật chất là họ chỉ biết gạt gẫm , hắn cũng chỉ còn biết tự nhủ cố gắng học hành để phát triển trí tuệ cho đủ khôn ngoan, và chỉ có như vậy mới có thể sống một cuộc sống mà không bị ai ức hiếp hay chèn ép mình. Cha mẹ hắn xưa kia là con cái trong gia đình giàu có ở những miền xa xôi được gửi về Sài Gòn để đi học từ nhỏ đến lớn, lớn lên rồi thì được ông bà hắn sắp xếp cho lấy nhau, của thì ăn không hết cho nên chỉ biết ăn chơi hưởng thụ từ nhỏ còn làm ăn thì không biết tí gì nói chi đến những mánh khóe lừa đảo. Rồi chiến tranh bùng nổ , Việt Minh cướp chính quyền tiếp theo là những pha đấu tố người giàu để cướp của, ông bà hắn là những nạn nhân của lần đấu tố này . Rồi thì ba má phải trôi dạt trở lại Sài Gòn với chút ít của cải vàng vòng mang theo, ăn xài mua bán riết rồi cũng hết, ba hắn thì xin được chân làm công chức không nuôi nổi cả gia đình còn mẹ thì phải bôn ba làm ăn buôn bán để bù đắp vào khoảng thiếu hụt. Khi vừa đủ lớn khôn, Long cũng bắt đầu phụ giúp cha mẹ, càng hiểu và nhận thức rõ hơn lòng người, càng yêu mến cha mẹ hơn. Cho nên không được phép đi chơi mà phải phụ việc nhà cho xong, hắn cũng đành phải chiều ý mẹ mà không dám cãi lại. Đêm ba mươi tết, Long tự nhủ rằng mình sẽ thức chờ đợi giao thừa, sẽ chắp tay cầu nguyện những gì tốt đẹp nhất trong năm mới, nguyện cầu hai đứa yêu nhau. Tự nhiên hắn lại nhớ đến Vi, nhớ đến vài cử chỉ âu yếm của nàng trong buổi tiệc tất niên vừa qua, không biết giờ này nàng đang làm gì, có nhớ đến hắn hay không, có lẽ nàng sẽ không mệt mỏi như hắn, bởi vì sống trong một gia đình khá giả, có người giúp việc thì cần gì phải động đến móng tay, có chăng chỉ là làm cho vui như những cô gái nhà giàu khác thích học đòi nữ công gia chánh, rảnh rỗi thì làm bánh mứt, làm xong thì đem vứt vào thùng rác vì không ai ăn nổi. Giờ này cũng chưa đến tám giờ tối, công việc hầu như đều hoàn tất, mọi người giờ đây mới được thư thả ngồi uống trà để đón giao thừa, mẹ hắn rất hài lòng vì tin rằng bước sang năm mới, nếu được thư thả thì mọi sự sẽ hạnh thông. Điều nầy hắn cũng đã chứng kiến hàng năm, nghèo thì vẫn nghèo, cực khổ thì vẫn hoàn cực khổ. Cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến, hắn lê bước đến giường nằm xuống nhưng vẫn tiếp tục góp tiếng cười nói trong câu chuyện đang dở dang. Toàn thân giờ đây đau nhức trong từng sớ thịt bởi vì đã vận động quá sức trong mấy ngày qua, vì thế vừa ngả lưng xuống nói chưa được ba câu thì hắn đã chìm vào giấc ngủ thật sâu. Thức giấc thì trời vẫn còn tối thui, cổ họng đang khô rát, chui ra khỏi giường và mò lần đến bàn ăn, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu trên bàn thờ phật, hắn rót một ly nước trà rồi uống ực một cái, nước trà chạy dọc theo cổ họng mang theo một cảm giác nhức nhối trong cổ nhưng cảm giác khát nước thì đã biến mất hẳn. Hắn trở lại giường tơ tưởng đến bóng hình của Vi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào mà không hay biết. Thức dậy thì trời đã sáng hẳn, uống một viên thuốc cảm rồi vội vã thay đồ để chuẩn bị cùng cả nhà đi mừng tuổi họ hàng, đây là dịp duy nhất trong năm để có thể rủng rỉnh chút đỉnh tiền trong túi. Sáng mồng ba tết hắn quyết định phải đến nhà Minh để chúc tết, nôn nóng được gặp và nói chuyện với Vi, hôm nay hắn phải tìm cơ hội mời nàng đi xi nê, xong rồi sẽ cùng nàng đi ăn mì vịt tiềm Lacay, món mì mà hắn cảm thấy là ngon nhất trên đời, nhưng tiếc nhất vẫn là chỉ có đủ tiền để ăn mỗi năm một lần trong dịp tết . Minh mở cổng cho Long dắt xe vào, sau khi chào hỏi và chúc tết ba má Minh xong thì hai ông bà cũng dắt xe ra đi chúc tết bà con, còn lại Minh và hắn ngồi nói chuyện, thấp thỏm một hồi vẫn không thấy bóng dáng của Vi xuất hiện, hắn đánh bạo hỏi: - S ao nãy giờ không thấy Vi vậy? Minh đáp: - B ả đi chơi từ hồi sớm rồi, chắc là đi ăn sáng với bạn bè. Trong lòng bỗng như có gì trùng xuống, hắn cố nấn ná thêm một chút nửa rồi cáo biệt ra về, lòng không mấy vui. Lỡ chuyến này không gặp được Vi thì lấy cớ gì để ngày hôm khác tới nhà nàng lần nữa , hay là ngày mai viện cớ đến rủ Minh đi uống cà phê, nhân tiện mời Vi rồi sau đó tìm cách tách riêng ra đi chơi. N ghĩ vậy Long cảm thấy vui trở lại cho nên thay vì phóng xe về nhà hắn lại quay ngược lại chạy về hướng chợ Bến Thành dự định đánh một vòng Sài Gòn xem phố xá ra sao trong mấy ngày tết. Đến ngã tư bị đèn đỏ thắng xe lại và lơ đãng nhìn ngắm cảnh vật hai bên phố. Lúc ánh mắt hướng về phía trước, bỗng dưng hắn giật bắn người khi nhìn thấy Vi đang được Bình chở ngồi phía sau xe. C ô nàng vội nhanh nhẹn quay đầu hướng về mé trước vờ như không thấy Long và cũng đồng thời dấu đi khuôn mặt đỏ ửng có lẽ hy vọng là Long không nhìn rõ người ấy chính là nàng. Tim Long đập loạn, cơn giận dâng trào, mình phải làm gì bây giờ, không lẽ chạy đến kêu nàng vài tiếng rồi trách móc tại sao em lại đi với người khác. M ình có là gì với nàng đâu, chỉ có trên dưới chục lần đi chơi mà cũng chưa hề lần nào đi chơi riêng rẽ, trong khi rỏ ràng nàng đang đi riêng rẽ với người ta kìa. Long vội quay mặt ngó qua dãy phố bên kia đường làm như chăm chú nhìn xem tiệm bên đó có bán những món đồ mình cần mua hay không. Tiếng còi xe inh ỏi mé sau thúc dục hắn chạy vì đèn xanh nảy giờ mà xe hắn vẫn chưa lăn bánh, giật mình rồ ga phóng mạnh đi, chiếc Honda hơi chao đảo một tí rồi lấy lại thăng bằng mà phóng tới hướng về nhà gã. Về đến nhà hắn leo lên giường ngủ thiếp đi mà không ăn uống gì, thức vậy thì trời chiều cũng ngả qua hoàng hôn, nhớ lại hình ảnh Vi ngồi sau lưng Bình mà tim đau nhói, đau xót cho một cuộc tình đầu đời, chỉ biết yêu thầm người ta rồi tự mình đau khổ, giờ đây làm sao mà quên được, thật tình hắn muốn khóc, nếu khóc mà có thể quên được hình bóng nàng thì hắn cũng đã ráng mà tru lên rồi. Văng vẳng tiếng ca phát ra từ radio của nhà hàng xóm hôm nay nghe sao mà não ruột “...người ta lại bỏ con rồi chúa ơi...” con tim lại một lần nữa quặn đau và nhức nhối trong một nỗi buồn thê thảm. Đã ngủ rồi giờ thì có muốn ngủ thêm nữa cũng chẳng được. - Long dậy ăn cơm. C ó tiếng của chị hắn từ nhà bếp gọi vọng lên, Long ngồi dậy bước xuống. Tất cả đang ngồi quay quần bên bàn ăn, tiếng nói cười vui vẻ. N gồi vào ghế, làm vẻ mặt thản nhiên chêm vào những câu vô thưởng vô phạt để tránh đi ánh mắt dò hỏi của mẹ hắn, cuối cùng như không thể nhịn được bà hỏi: - C on làm sao vây, có gì hôn? - K hông có gì, có lẽ bị bệnh từ hôm mồng một đến nay vẫn chưa khỏi, chắc phải mua thêm thuốc để uống. Long trả lời. Rồi l iên tục mấy hôm sau hắn vẫn cứ nằm dài trên giường để gặm nhấm nỗi đau đớn khôn nguôi của mình, có ai hỏi đến thì hắn chỉ viện cớ là đang bị bệnh . Qua hết kỳ nghỉ tết rồi đi học trở lại, bài vở càng lúc càng nhiều khiến hắn dần dần quên đi nỗi nhớ nhung. Minh đến tìm Long vào một buổi chiều, hai đứa đèo nhau trên một chiếc xe máy chạy đến quán cà phê quen thuộc, vào đó đã thấy cả đám bạn đang ngồi, hắn giơ tay chào và bắt đầu vui vẻ hòa vào những câu chuyện phiếm của bạn bè. Trên đường về, Minh hỏi: - S ao hổm rày mày không ghé rủ tao đi chơi, bận hả? - Lúc rày hơi bận, vã lại từ đầu niên học đến giờ có học hành gì đâu, năm nay là năm thi, bài vở lại nhiều cần phải học rút để kịp chương trình, thi rớt là phải đi lính. Long đáp lời xong thì Minh tiếp lời Long: - Uhm, phải ráng học không thì đi lính là chết mẹ, nhưng mà thỉnh thoảng nếu rảnh ghé qua tao để tụi mình còn đi uống cà phê chứ.
Chương 5 Như một cuộn phim lướt nhanh, Long đang nhớ đến quá khứ của một thời yêu nàng, quả thật, ngay cả thời gian qua đi khá lâu rồi, cho dù bận rộn huấn luyện quân sự không còn đủ thời gian để ngủ thế mà hình bóng yêu kiều của nàng thỉnh thoảng vẫn xâm nhập vào tâm trí gã. Có người nói mối tình đầu không dễ dàng gì mà quên được, quả đúng thật là như vậy, biết người ta không yêu mình thế nhưng lòng mình vẫn nhớ, vẫn nghĩ đến người ấy. Nhớ lại lúc Minh và Vi vừa ngồi vào bàn ngoài khu tiếp tân hôm hai người ấy vào thăm Long, hắn đã nhìn Vi thật lâu rồi khẽ nói: - Vi ốm hơn nhiều rồi chắc lo bận học chứ gì, ráng giữ gìn sức khỏe. K hông để cho hắn nói dứt câu, Vi chen vào: - Vi có mua mấy cái bánh pate chaud mà Long thích nè ăn đi. T iếp theo là những loạt câu hỏi mà nàng muốn biết về cuộc sống trong trại huấn luyện có khổ cực như những lời đồn đại hay không khiến hắn trả lời không ngừng nghĩ, ngay cả cái bánh mới ăn một miếng mà vẫn còn cầm hoài trên tay chưa cắn được đến miếng thứ hai. Long trầm ngâm nói: - C hỉ còn ba tuần nữa là đến ngày mãn khóa rồi, hiện tại tập huấn thì ít mà học thi thì nhiều. Ngẫm nghĩ một lúc rồi hắn nói tiếp: - tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa...tưởng đi lính sẽ thoát được kiếp học hành, ai dè còn học bạo hơn, không có thời gian để ngủ. N ghe nói vậy Vi lè lưỡi: - N ói đến học là Vi sợ lắm rồi, tại ba má bắt học chứ nếu không Vi ở nhà cho đỡ khổ. C ả Long và Minh đều cười vì câu nói này của Vi, đến lúc này Long mới lên tiếng mời, cho dù trong lòng không hy vọng Vi sẽ chấp nhận lời mời này. - N gày mãn khóa sẽ rơi vào sáng thứ bảy giữa tháng sau, nếu Minh và Vi có rảnh thì mời hai bạn đến dự buổi lễ này. T rái với suy nghĩ của Long, cả hai đều reo lên vui vẻ và hẹn sẽ đến dự. - Vi chưa từng dự lễ tốt nghiệp sĩ quan lần nào... hi hi... kỳ này có dịp để khoe với mấy con nhỏ bạn của mình rồi. N hìn thấy Vi vui vẽ, Long cũng vui theo. - T hế thì lần về phép tuần tới Long sẽ ghé nhà trao thiệp mời. C ả ba chuyện vãn một hồi rồi Minh và Vi cáo từ ra về để kịp đến gặp bạn bè tại Lái Thiêu. Nhìn Vi vui vẽ chào tạm biệt, Long tự dưng cảm thấy một chút gì đó vui vui trong lòng. Về sau này mỗi lần nghĩ đến Vi hắn cũng nhận thức ra rằng mình không phải là người mà Vi yêu thương nên hắn đã không còn tơ tưởng đến nàng nửa, tuy thỉnh thoảng vẫn còn nhớ đến những cử chỉ đáng yêu của nàng dành cho mình trước kia, nay nhìn thấy nàng vui trong hạnh phúc thì hắn cũng thấy trong lòng êm ấm hơn. Đây là lối suy nghĩ của hắn lúc sau này , vì được đào luyện trong quân đội khoảng thời gian qua đã giúp cho hắn có những nhận xét, quyết định sáng suốt và nhanh chóng cho từng vấn đề, cái gì của mình thì là của mình có cưỡng cầu thì cũng vô ích, cho dù có được thì chỉ là những thứ mà kẻ khác ban bố cho. Quân trường đã đào luyện cho hắn một niềm tự tin mãnh liệt vào bản thân để hành động vững vàng trong danh dự và trách nhiệm. Thứ gì muốn có mình phải tự sức tranh đấu để có và phải có thứ tốt nhất và trọn vẹn nhất, chứ không phải có do từ sự ban ơn hay bố thí của người khác. Thật vậy, so sánh với một năm về trước, con người của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Được sinh ra đời và lớn lên với chỉ số IQ ở mức trung bình cho nên hắn rất cần học hỏi nhiều từ những người khác, có nhiều thứ phải từ do kinh nghiệm từng trải qua rồi mới biết được, thời trung học bình thường hắn rất ngưỡng mộ những bạn đứng nhất nhì trong lớp, những bạn này học hành đã giỏi giang mà sự hiểu biết cũng hơn tất cả các bạn trong lớp, thầy cô hỏi câu gì thì giơ tay trả lời ngay trong khi đầu óc của hắn chậm chạp vẫn còn chưa hiểu hết nghĩa của câu hỏi. Rồi đến tánh nhút nhát và ngại khó của hắn, nhiều lúc nghĩ đến mà phát rầu, hắn cố sửa nhưng sửa hoài vẫn không được nên phó mặc và quy vào là bản tánh trời cho thì làm sao mà sửa được rồi vịn vào câu thành ngữ “giang sơn dễ đổi, bản tánh khó dời” mà cứ chìu theo lẽ tự nhiên. Thế rồi chỉ sau một tháng huấn nhục đã biến hắn thành một người khác, chuyện gì cũng phải nhanh nhẹn, việc gì cũng làm rồi biến thành thói quen, lúc ấy mới chợt thấy nếu bắt tay vào làm liền một cách nhanh nhẹn thì mọi việc sẽ xong còn chần chừ thi không làm được gì và điều quan trọng nhất là không có gì là khó nếu chịu gắng hết sức mình. Chỉ trong một vài ngày đầu của tháng huấn nhục hắn nhận ngay ra, các huynh trưởng cũng cùng một trang lứa với hắn, ngày xưa cũng yếu ớt thư sinh, thế sao bây giờ lại uy nghiêm và mỗi lần hét lên lại có rất nhiều đàn em run sợ đến thế, từng cử chỉ và hành động của huynh trưởng hắn nhìn và phân tích để học theo, cùng với giọng điệu như vậy hắn hét lên một cách uy nghiêm để trả lời câu hỏi của huynh trưởng và cũng kể từ đó các huynh trưởng không còn dùng câu “đàn em yếu đuối” với hắn nữa . Hắn biết được nhận lệnh phạt thì cứ thi hành cho dù vô lý cho dù bị ức chế đến đâu cũng phải ráng nhịn, trong lúc yếu thế hay cần người khác thì thứ gì họ nói cũng phải cho là đúng, có vậy mới làm nên việc lớn, đỡ thiệt hại cho bản thân. Những thứ vô lý mà hắn phải nhịn thì rất nhiều, như là: - H uynh trưởng từ lúc vào T rường B ộ B inh đã ba tháng rồi chưa từng đi tiểu lần nào, đàn em mới vào mà đã đòi đi tiểu rồi, làm năm mươi cái hít đất coi.
|