Vùng trời thương nhớ - phần 3

Tiếng gã huynh trưởng thét vào tai, thế là hắn hít muốn xỉu. Trở vào xếp hàng đến lúc chịu không nổi phải tè ra quần, mà thật vậy, cả tuần lễ phải chịu đựng cảnh tè trong quần mà không được tắm rửa. Thế rồi hắn học hiểu được bất cứ chuyện gì hay vấn đề gì cũng cần phải đương đầu để giải quyết, mạnh dạn đương đầu thì đối thủ phải e dè nể sợ mình, tánh nhút nhát vì thế mà biến mất hẳn trong con người của hắn.

Từ lúc giả biệt Minh và Vi ở khu tiếp tân, những ngày sau đó hắn bận rộn học hành và thi cử liên miên, cố học để thi lấy điểm cao như thế mới có cơ hội chọn một đơn vị theo ý muốn. Lúc này các bạn đồng khóa của hắn khi nói chuyện thì chỉ bàn luận quanh vấn đề chọn đơn vị và những công việc chuẩn bị cho ngày di hành dã trại kéo dài hai ngày đêm để huấn luyện thực tập hành quân, áp dụng những gì đã học được giờ đây mang ra thực hành để rồi kết thúc khóa học.

Sáng chủ nhật Long đến nhà Minh mang theo thiệp mời, Vi lúc ấy đang ở nhà chạy ra mở cổng, nàng tươi cười nói:

- T ụi này đang định đi uống cà phê, Long đi chung luôn nhen.

N hìn vào sân thấy hai cô bạn Vi đang ngồi trên yên xe máy ngó ra, hắn làm ra vẻ thất vọng rồi nói:

- T iếc quá, Long phải về nhà sớm có công việc đang chờ, Minh có nhà không Vi.

- Minh đi với bạn rồi, không biết là đi đâu.

Vi trả lời. Nghe nói vậy Long bèn chào từ biệt nhưng không quên dặn dò:

- Vi và Minh phải đến đó nhen.

Thời gian qua đi thật nhanh, hai ngày di hành đã trại kết thúc, giờ đây kỳ thi đã xong chỉ chờ kết quả và nhận đơn vị, mọi người nôn nóng không biết cuộc đời của mình sẽ về đâu. Tuổi trẻ thường không âu lo nhiều, tới đâu thì tới. Trước ngày có kết quả để nhận đơn vị, Long có tên trong danh sách được tuyển chọn vào binh chủng pháo binh, sau khi biết tin này , mọi lo âu đều tan biến, hắn đi một mạch xuống câu lạc bộ thoải mái thưởng cho mình một dĩa cơm chiên đùi gà và chai coca.

Đêm trước ngày mãn khóa, theo truyền thống, một số được chia nhau ra canh gác tại trung nghĩa đài và nghĩa trang quân đội. Theo lời truyền thuyết từ nhiều huynh trưởng thì đêm đó các âm hồn tử sĩ sẽ tụ tập về để chứng kiến sự thành tâm vì nước quên mình của các đàn em. Có những câu chuyện có vẽ huyền bí như là gió rít lên cuồn cuộn trong phút chốc rồi trở lại bình thường trong đêm đó tại trung nghĩa đài và nhiều huynh trưởng thức gát đêm đó đã nhìn thấy hồn ma hiện về trong tiếng gió rít như rên rỉ khóc than cho một nỗi oan khiên bất diệt.

Sáng hôm ấy trong bộ đồ đại lễ , hắn cùng các đồng đội vào hàng ngũ chuẩn bị cho buổi lễ diễn ra tại Vũ Đình Trường. Sau khi đã ngay ngắn chỉnh tề, tất cả được lịnh cất bước để diễn hành rồi thì sau đó dừng lại trước khán đài. Trong lúc diễn hành hắn liếc nhìn trong đám đông quan khách, có lẽ chỉ có dịp nhìn liếc chút xíu nên đã không nhìn thấy được Vi trong đám đông ấy. “Hay là nàng chỉ hứa cho vui rồi không đến” ý nghĩ thoáng qua đầu khiến tim hơi thắt quặn đau, nhưng cớ gì phải quặn đau trong lòng khi chỉ vì nàng không xuất hiện, hay có phải chăng đến bây giờ hắn vẫn còn một lòng si mê mộng tưởng đến mối tình tuyệt vọng này . Sau khi quay trái hướng về phía khán đài và hiệu lệnh vừa hô lên:

- Th ao diễn, nghỉ.

H ắn liền đảo mắt nhìn về đám đông để tìm kiếm lần nữa , bất chợt con tim bỗng đập rộn lên khi nhìn thấy Vi đứng cạnh Minh trên khán đài, dưới ánh nắng chói chang tỏa sáng trên khuôn mặt khả ái thêm vào chiếc áo dài màu hồng nhạt càng tôn lên vẻ đẹp kiêu sa đài các của nàng.

Chương trình bắt đầu khai mạc bằng lễ chào quốc kỳ, phút mặc niệm và những bài diễn văn... tiếp theo là phần lễ chính thức gắn lon chuẩn úy và lễ mã n khóa. Hiệu lệnh dõng dạc:

- Q uỳ xuống các sinh viên sĩ quan.

T ất cả đồng loạt quỳ xuống rồi sau đó những thủ tục rất uy nghiêm cùng với màn múa kiếm và bắn cung của thủ khoa. L úc này hắn mới nhớ một đầu gối của hắn đang quỳ trên lớp sỏi nhỏ vẫn còn rất êm ái nhờ vào miếng băng vệ sinh mà các huynh trưởng khóa trước đã từng dặn dò là phải nhớ mua cho được trước ngày lễ mản khóa chứ không thì khó mà chống chọi với lớp đá sỏi mà lại là đá ong thật sắc bén này suốt cả tiếng đồng hồ. Với tư thế không nhút nhít như vậy thì cũng mỏi lắm chứ. Giờ đây hắn mới cảm nhận được là sau thời gian huấn luyện, thể chất và sự chịu đựng đã tiến bộ vượt bực.

- Đ ứng lên các tân chuẩn úy.

Tiếng hô dõng dạc làm hắn quay trở lại với thực tế.

Buổi lễ kết thúc, hắn vui vẻ tươi cười tiến về phía Vi và Minh, cả hai cũng cùng lượt tiến về phía hắn, Long vẫy tay chào, hình như có một cô gái cũng cùng đi bên cạnh Vi trong bộ trang phục đầm thật dễ thương và gợi cảm, tự nhiên hắn cảm thấy mừng và vui vì không có bóng dáng một người đàn ông nào đi bên cạnh Vi, nàng nhanh nhẹn giới thiệu với hắn:

- Nga bạn của Vi còn đây là Long.

Đ ứng thẳng người, trong đôi găng tay trắng tinh hắn đưa tay ra bắt rồi nói:

- H ân hạnh được biết Nga, chào mừng Nga đến tham dự lễ mãn khóa của bọn anh.

R ồi quay sang nói chuyện với Minh và Vi. Long bắt đầu vừa đi vừa giới thiệu về trường bộ binh, và ngỏ lời mời tất cả cùng đến câu lạc bộ uống ly nước để xem sự khác biệt trong trong trại lính và bên ngoài như thế nào. Minh thì hỏi han chuyện của Long, sau khi biết hắn còn phải đi học thêm khóa pháo binh thì có vẽ mừng và làm như là hiểu biết nói:

- N hư vậy thì khỏe rồi; đỡ cực khổ, không phải lội. Nhưng mà sao mày chọn được ngành này vậy, chắc phải đậu cao lắm hả?

Long mỉm cười:

- H ay không bằng hên, nó chọn tao chứ không phải tao chọn nó, có lẽ vì tao giỏi toán.

- K hi nào Long đi?

Vi hỏi, Long liền nói:

- Đ ược nghỉ phép hai tuần sau đó sẽ trình diện trường pháo binh tại Dục Mỹ, khóa học sáu tháng thôi.

- C hừng nào mày mới được ra trại?

Minh hỏi.

- B ây giờ trở về phòng lo những chuyện lặt vặt có lẽ xế trưa sẽ được cấp giấy phép đi về kèm theo lệnh thuyên chuyển đơn vị, xe sẽ chở mình về thẳng Saigon.

Nói xong thì Minh nói liền:

- N hớ ghé rủ tao uống cà phê, tao học nguyên ngày, chiều tối là rảnh.

Sau cùng thì mọi người ra về, trước khi về Nga ngỏ lời là tuần sau vào chiều tối thứ bảy nàng có tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà, mời Long đến dự cho vui, sẵn tiện ghé ngang chở Vi đi luôn, chỉ vì Vi không có ai chở còn Minh thì bận đi với bạn không đến dự được. Long định hỏi “vậy chứ còn Bình thì sao, sao không đi với Vi?” nhưng đã kịp thời ngậm họng lại trước khi câu hỏi được phát ra khỏi cửa miệng; vì nghĩ nếu nói đến chuyện đó trước nhiều người thì thật là mất phong độ. Long tiễn mọi người ra đến chỗ gửi xe rồi quay vào.

 

Chương 6

Về đến nhà rồi thì tâm trạng thật thoải mái khi cởi bỏ được bộ quân phục, trên người giờ đây lúc nào hắn cũng chỉ có duy nhất một cái quần tà lỏn để lộ ra thân hình rắn chắc sáu múi của hắn. So với lúc xưa, hiếm khi nào hắn cởi trần; có lẽ vì thân thể gầy còm như cây tăm hoặc có thể lo sợ bị trúng gió. Mấy ngày đầu thật thoải mái, nhìn thời gian còn hơn mười ngày mới phải trình diện, vẫn còn lâu và thầm nghĩ mình phải làm gì đó để đỡ buồn tẻ. Sau ngày chủ nhật ăn mừng với những món ăn khoái khẩu mà mẹ hắn đã chính tay vào bếp để chuẩn bị cho cả nhà cộng thêm một chút ít rượu bia để mừng gia đình đoàn tụ, rồi mọi thứ trở nên vắng lặng, kẻ đi học người lo đi làm trả lại cho hắn sự yên tỉnh đến nổi không thể chịu đựng được.

Sáng nay thức giấc, như là một cái đồng hồ sinh học, mới năm giờ sáng, cả nhà vẫn còn ngủ say, trằn trọc trên giường một hồi rồi như không chịu đựng nổi, vén mùng bước ra khỏi giường, sau khi dọn dẹp giường ngủ, khoác vào chiếc áo thun ba lỗ , hắn lẳng lặng bước ra khỏi nhà không quên mang theo ít tiền lẻ. Ngoài trời vẫn còn tối om trên đường phố đã lãng vãng bóng người với những quang gánh vội vã đi về hướng chợ, lâu lâu lại có tiếng của những chiếc xe xích lô máy rú ga inh ỏi phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sáng tinh mơ. Bắt đầu chạy bộ dọc theo vỉa hè, mấy hôm nay làm biếng không chạy bộ cho nên có nhiều khi tự dưng cảm thấy ngứa ngáy trong từng sớ thịt. Chạy một hồi lâu thì trời cũng dần sáng, ánh bình minh bắt đầu ló dạng, nhìn bầu trời thấy có gì đó hơi khác lạ hơn ở quân trường trong lúc chạy bộ, suy nghĩ một lúc thì mới nghĩ được ra là vì những tòa nhà chung quanh che khuất ánh bình minh cho nên bình minh ở thành phố mà hắn thấy là lúc mà mặt trời đã ló dạng rồi. Lúc này quán xá và hàng ăn uống hai bên đường bắt đầu tấp nập, những quán cóc bán cà phê đông đảo người gây nên một cảm giác đầy sức sống của buổi sáng tại thành phố. Ghé tạt ngang một xe bánh mì có vẽ hơi đông khách, cho dù có phải chờ đợi, hắn vẫn không màng vì biết chắc rằng hàng quán nào đông khách thì nơi đó mới có thức ăn ngon. Trả tiền xong hắn bắt đầu quay lại hướng nhà mà chạy tiếp.

Về đến nhà thì mọi người đang lăn xăn, không khí náo động trong nhà xảy ra hàng ngày tuy ngắn nhưng náo nhiệt vì ai nấy đều sợ bị trễ giờ, trễ chuyến xe buýt. Rồi căn nhà được trả lại sự yên tỉnh khi tất cả đã rời khỏi. Sau khi ăn sáng xong, dọn dẹp lại những ngổn ngang như bãi chiến trường mà mấy bà chị để lại, lúc này với gã như đã thành thói quen, tất cả phải ngăn nắp và gọn ghẽ. Dọn dẹp xong, thay bộ quần áo thường phục mà hắn đã may khi nhận được tiền truy lĩnh cấp bậc từ binh nhì lên trung sỉ sau vài tháng vào huấn luyện tại trường bộ binh. Ngắm nghía mình trong gương, bộ đồ thường phục với mái tóc húi cao trông rất đàn ông, nhưng hắn đã vội vàng thay bộ đồ này bằng bộ đồ lính cũng vừa mới may để mặc sau ngày mãn khóa, vì nghĩ rằng sắp đến mình sẽ cần bộ đồ civil để đi dự tiệc sinh nhật. Nhin phù hiệu pháo binh với khẩu pháo giương nòng chỉa thẳng lên trời và cặp lon chuẩn úy sơn đen đeo trên hai ve áo tự dưng hắn cảm thấy kiêu hãnh rồi nở một nụ cười.

Chạy về hướng Saigon một hồi mà hắn vẫn không biết phải đi đâu, chợt nghĩ có lẽ bạn bè vẫn còn đứa chưa đi lính, vẫn có đứa rảnh rỗi chắc có thể đi uống cà phê tán chuyện gẫu , nghĩ rồi hắn phóng xe về hướng chợ Bàn Cờ nơi một người bạn ngày xưa thường hay đi chơi với hắn. Luân mở cửa với ánh mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn:

- Ủ a! Về từ khi nào vậy? mày ra trường khi nào? L âu lắm rồi không gặp.

- T hay đồ tao chở đi uống cà phê rồi mình nói chuyện.

Long nói xong thì Luân trả lời liền:

- T ao đi thay đồ, bọn thằng Tài và Phú đang hẹn tao ngoài quán cà phê, mày chờ tao chút.

Tài và Phú cũng là bạn học của hắn ngày xưa vẫn thường cùng hắn cà phê tán gẫu . Bước vào trong quán, bầu không khí có vẽ hơi trầm lặng, ngoại trừ tiếng nhạc trữ tình nho nhỏ thì lại không nghe thấy tiếng nói chuyện của ai. Cả hai Tài và Phú điều mừng rỡ đứng dậy bắt tay Long:

- L âu quá mới gặp, chắc bận hành quân không về phép được phải không?

G iọng Phú có vẽ cất cao lên khác vời bình thường, hắn bắt tay nhưng trong lòng hoang mang tự hỏi, cái thằng này , rõ là nó biết mình đang học trong quân trường mà sao nói năng kì cục vậy. Đá chiếc ghế bên cạnh để có thể bước chân vào, Long ngồi xuống bật chiếc quẹt zippo với một động tác thật điêu luyện để châm điếu thuốc rồi nói:

- B ọn mày lúc này ra sao rồi?

- B ọn tao vẫn còn đi học, tất cả lên năm thứ hai rồi.

Tài nhanh nhảu đáp xong thì Long ôn tồn nói:

- Chỉ có tao là đi lính thôi.

- B ọn mày có chuyện gì vậy?

Bất chợt Luân hỏi, Phú liền đáp:

- đám bên bàn kia bọn chúng nãy giờ cứ ‘kên’ hai đứa tao như có vẻ muốn kiếm chuyện.

Long quay sang nhìn, lúc ấy cả bọn như tránh ánh mắt của hắn và gọi chủ quán tính tiền. Long quay lại nói:

- T hôi bỏ qua đi.

Cả bọn lại chúi đầu với nhau phì phà thuốc lá và bình luận hết mọi thứ chuyện trên đời. Tự nhiên Long cảm thấy hơi lạc lõng với đám bạn mà ngày xưa đối với hắn thật thân thiết, vậy mà những gì họ nói bây giờ thì hình như ở một thế giới nào đó tuyệt nhiên không có sự hiện hữu của hắn, không biết bọn họ đã thay đổi khi bước lên đại học hay là hắn nay đã bước ra khỏi thế giới mà ngày xưa hắn đã cùng chung vui buồn với đám bạn nà y.

Nhìn theo đám người bàn bên đó bước ra khỏi quán, hắn bổng nhớ lại thời học sinh, bọn hắn cũng từng “kên” nhau trong quán và kết thúc là kéo nhau ra ngoài đánh lộn. Bây giờ thì khác rồi, hắn đã trầm tính nhiều, có lẽ là do thời gian huấn luyện tại quân trường đã dạy cho hắn sự trầm tĩnh như thế, ẩu đả với nhau chỉ là biện pháp khi không còn biện pháp nào. Hắn thường hay học hỏi từ những quân nhân có kinh nghiệm để tìm hiểu trước cách nào trị được những thằng lính ngổ ngáo hung hăng ngoài đơn vị, có người nói, không phải bặm trợn mà lính nó sợ mình, lính sợ và nể mình vì tư cách, vì phong thái uy nghiêm không khiếp sợ để có thể bảo vệ mạng sống của họ, cho dù có chết thì cũng phải giữ bình tỉnh để phân biệt được lợi và hại, bởi vì chỉ có bình tĩ nh và can đảm mới vượt qua được ranh giới của sự sống chết mà thôi. Khi nắm bắt được như thế, hắn hiểu sự bình thản của mình sẽ làm cho đối phương e dè và khuất phục.

Gần đến trưa thì cả đám chia tay nhau, hắn chạy đến chợ bến thành gửi xe rồi thả bộ dọc vỉa hè. Đi lang thang nhưng đầu óc vẫn mơ mộng, thèm có một người con gái đi bên cạnh để thụ hưởng thật trọn vẹn những ngày phép quý giá này . Rồi nghĩ tiếp ước chi một ngày nào đó hắn và Vi sẽ tay trong tay đi dạo phố cho đến khi mỏi mệt thì sẽ cùng nhau vào quán kem ở bến Bạch Đằng hay tiệm bánh Givral ở đường Tự Do để thưởng thức ly kem mát lạnh và ngọt lịm. Lúc này bụng đã bắt đầu thấy cồn cào, hắn bước vào một quán cơm bình dân dọc lề đường để ăn rồi quay về nhà đánh một giấc cho đến chiều.

Long giật mình thức giấc khi nghe tiếng ồn ào, ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà chiếu lọt qua song cửa. Người đầu tiên bước vào nhà là chị hai của hắn, thấy hắn đang dụi mắt, bà chị mỉm cười hỏi:

- Đ ói bụng chưa, chờ chị nấu cơm chút xíu là có ăn liền. Hôm nay có đi đâu chơi không?

H ắn cũng tủm tỉm cười đáp trả:

- C ó, đi dạo phố. H ôm nay ăn món gì vậy chị?

Vừa nói hắn vừa bước ra nhà sau để rửa mặt và tiếp nối câu chuyện đang dở dang, trong lúc này thì mọi người trong nhà lần lượt quay về sau một ngày lao động hay học hành vất vả. Ăn cơm xong Long vội vã thay đồ.

- C on đi uống cà phê chút rồi về.

N ói xong hắn liền dắt xe ra ngoài.

 

Chương 7

Còn chừng tuần lễ nữ a là đến giáng sinh rồi, buổi tối khí trời mát lạnh, hắn phóng một mạch đến nhà Minh. Vi ra mở cửa.

- Minh đang ăn cơm, vào nhà ngồi chơi tí đi.

Lúc này cũng vừa lúc vào đến phòng khách, Vi nói tiếp

- N gày mốt đến nhà Nga, Long nhớ đến chở Vi sớm nhen chắc khoảng sáu giờ, đêm hôm đó chắc về khuya nên Vi không dám lái xe một mình.

Nàng ngập ngừng một chút như muốn nói thêm điều gì đó nhưng rồi thôi.

- Long ngồi chơi, để Vi báo cho Minh biết

N ói xong Vi đi xuống phía sau báo cho Minh là hắn đến, rồi đi thẳng lên trên lầu. Chờ một lát thì Minh xuất hiện:

- E h, chờ tao đi tắm một chút.

N ói xong thì phóng thẳng lên lầu. Vừa lúc đó Vi cũng bước xuống, trên tay cầm một cái hộp nhỏ.

- Long xem nè.

N ói xong Vi mở nắp hộp, bên trong là một lọ nước hoa. Long hơi ngạc nhiên, không biết Vi khoe với hắn là có ý gì, bằng một giọng khôi hài hắn nói:

- Vi định tặng cho Long hả? Long không dùng nước hoa đâu.

- Đ ừng có ham, ai mà thèm mua quà cho Long đâu mà mong.

Vi cười rồi nàng nói tiếp:

- Vi mua để tặng cho Nga, Long xem có được hay không?

H ắn đáp ngay:

- C hắc là được, con gái thì thích nước hoa, Long không rành về nước hoa, nhưng cái hộp rất đẹp cho nên làm quà thì thật là thích hợp.

Đ ưa tay cầm hộp nước hoa rồi nói tiếp:

- M ai Long phải đi Saigon tìm mua một món quà cho Nga, chứ đến dự tiệc mà tay không thì kỳ quá.

Vi trợn mắt nhìn hắn rồi nói:

- Vi mua rồi mà, hai đứa mình tặng món này là được rồi, Long cần gì phải mua thêm.

Câu nói của Vi như chạm vào tận đáy tim của hắn, một cảm giác sung sướng chợt dâng trào lên, hắn không nói được một lời nào chỉ biết đứng chết trân nhìn nàng, lúc ấy hắn chỉ nhìn thấy được ánh mắt sáng long lanh của Vi đang nhìn hắn như thầm trao bao muôn vàn thương yêu.

- Tao xong rồi chuẩn bị đi.

V ừa nói Minh vừa bước xuống cầu thang. Long chợt bừng tỉnh như vừa qua một giấc mộng đẹp vội vã xoay ánh mắt nhìn về phía Minh đang xuất hiệntrong bộ quần áo ủi thẳng nếp. Vi đón lấy hộp nước hoa.

- V ậy hai người đi chơi vui vẻ nhen.

Hai đứa bước ra sân dắt xe và phóng đến quán cà phê. Vào trong quán cà phê thì chợt nghe có tiếng kêu:

- E h Minh, ở đây nè.

T iến về phía bàn có vài đứa bạn của Minh đang ngồi nói cười vui vẻ . Hắn cũng hòa vào đám người đó rồi cũng nói cũng cười, nhưng đêm nay khác hơn mọi lần uống cà phê với các bạn, trong lòng hắn lúc nào cũng thật ấm áp, thỉnh thoảng ánh mắt trìu mến của Vi chợt hiện đến khiến hắn ngây ngất đắm chìm trong mộng nhiều lần đến nổi có lúc bạn hắn phải hỏi vài ba lần hắn mới có thể thoát ra khỏi cơn mơ. Hắn chửa thẹn bèn nói

- X in lỗi , nhạc lớn tiếng quá nên không nghe.

Trở về nhà thì mọi người đã ngủ say. Đêm nay sao cứ nằm trằn trọc không ngủ được, có thể ly cà phê ở đó quá đậm đặc hay chăng? nhắm mắt lại thì hình ảnh Vi cứ lảng vảng trong đầu. Lần này thật sự Long không mơ mộng gì cả khi nghĩ đến Vi, sự hiện thực với ánh mắt ướt át đầy tình cảm của nàng khiến hắn đắm chìm trong hạnh phúc. Nằm lăn qua lăn lại cho đến khi ngủ lúc nào mà hắn vẫn không biết.

Đến nhà Vi chiều thứ bảy đúng như giờ đã hẹn, Vi chạy ra mở cửa, nàng đã sẵn sàng trong bộ đồ đầm đen dài đến gần gót chân, màu đen càng làm nổi bật làn da trắng nõn nà của nàng.

- Vi chuẩn bị xong rồi, mình vào chào ba má rồi đi.

Vi nhắc nhở. Long thoáng chút ngượng ngùng, nhưng rồi ngẫm nghĩ: “cửa ải nào cũng phải qua, không thể để Vi mất mặt được, sĩ quan mà nhút nhát thì còn ra thể thống gì nữa ”. Nghĩ thế Long liền bước vào hơi cúi đầu chào hỏi ba má Vi xong thì xin phép đưa Vi đến nhà Nga để dự tiệc sinh nhật:

- C háu xin phép bác đưa Vi đi dự tiệc sinh nhật của Nga bạn Vi, tụi cháu có thể sẽ về hơi trễ , hai bác đừng lo, nhưng chắc chắn sẽ về trước giờ giới nghiêm.

N ói xong thì tự nhiên hắn cảm thấy những lời lẽ này đâu có gì mà khó nói đâu, nhưng khi nói lên những lời này thì mặc nhiên như đã chính thức xin phép ba má Vi cho hai đứa được ở bên nhau. Ba mẹ nàng cười vui vẽ:

- H ai con đi chơi cho vui.

L iếc nhìn sang Vi thì thấy má nàng đang ửng hồng một vẻ thẹn thùng thật đáng yêu, nàng cũng liếc nhìn Long với ánh mắt như thầm nói “cảm ơn anh”.

Vi lên xe ngồi, Long khẽ bảo:

- Vi vén áo lên kẻo bị cuốn vào căm xe.

N àng khẽ “dạ” thật nhỏ chỉ vừa đủ để hắn nghe. Nhà Nga nằm tại Phú Nhuận trong một khu biệt thự vắng vẻ, từ Phú Thọ Long lái xe về hướng ngã tư Bảy Hiền mới có sáu giờ chiều mà đường đã vắng, hắn nghĩ thầm bận về có lẽ phải vòng vào Sài Gòn chứ không thì đoạn đường này quá vắng và rất nguy hiểm, nhất là đi ngang vườn cao su Phú Thọ. Nhấn chuông xong chờ một chút thì thấy người giúp việc ra mở cửa cho bọn họ vào. Đã có vài người đến sớm hơn đang ngồi trong phòng khách trò chuyện, Nga chạy ra vồn vã đón họ vào:

- A nh Long bận đồ civil trông thư sinh lắm, khác hẳn lúc trước.

Nga mở lời chào đón, Long vui vẻ tiếp lời :

- C òn lúc trước thì cứ y như bồi gác cửa khách sạn Caravelle phải không.

T ất cả đều cười trong bầu không khí vui vẻ. Vi hỏi:

- Nga có cần Vi giúp một tay không?

- không cần, tiếp đãi anh Long dùm Nga thôi.

V ừa nói Nga vừa nhìn Long tủm tỉm cười, rồi quay sang giới thiệu Long với các bạn của nàng. Thì ra cùng là bạn học với Vi, Long đưa tay ra bắt và khẽ gật đầu chào mỗi khi giới thiệu với ai. Vi nhìn dáng điệu ung dung đứng thẳng người chào hỏi và nói chuyện một cách thân thiện của gã mà mỉm cười thích thú. Long ngày hôm nay đã khác xưa rất nhiều, vẽ nhút nhát rụt rè đã không còn nửa. Hắn kéo một chiếc ghế ra và nói nhỏ vào tai nàng:

- Vi ngồi ghế này nè.

N àng từ tốn bước vào, hắn lập tức nhích ghế đến trước cho vừa vặn để Vi ngồi xuống rồi kéo một ghế ngồi kế bên nàng. Mọi người tiếp tục câu chuyện đang dở dang; những câu chuyện xoay vòng quanh vấn đề học hành và thi cử khiến hắn khó mà hòa nhập vì thế nên thường xuyên quay sang nói chuyện với Vi. Vi khẽ nói nhỏ chỉ vừa đủ để hắn nghe:

- Sau buổi tiệc tất niên năm đó, sao Long không còn ghé nhà Vi, không còn đi chơi nửa, hỏi Minh nó cứ nói là Long bận học thi.

G iọng nàng nhỏ và trầm xuống, lúc này hắn quay sang nhìn thì thấy đôi mắt nàng hơi chớp, có gì đó long lanh trong khóe mắt, rồi như thu hết can đảm nàng nói tiếp:

- N ói cho Vi biết đi. T ại sao vậy?

Long lặng người trong chốc lát rồi mới nói:

- H ôm tết năm đó thấy Vi đi chơi với người khác nên...

H ắn bỏ lửng câu một hồi rồi tiếp:

- Long...

R ồi không nói gì nữa . Bất chợt Vi đưa tay qua nắm lấy tay Long dưới bàn rồi đưa cặp mắt ướt át mà nhìn hắn, hắn lặng người trong cơn xúc động đang trào dâng một cách mãnh liệt. Có tiếng xôn xao Vi vội buông tay ra, cả hai đều quay lại nhìn, thì ra có thêm vài người khách mới đến. Nga dẫn mấy người vừa đến tới bàn rồi giới thiệu Long với họ.

Có lẽ khách đã đông đủ cho nên Nga ra hiệu cho người làm mang thức ăn lên. Nga nói vài lời khai mạc, xong rồi mang chai rượu champagne và nhờ bạn trai nàng khui để chúc mừng. Nhìn dao muỗng nĩa xếp gọn ghẽ cho mỗi thực khách trên bàn thì ngay lúc đầu Long cũng đoán ra được là buổi tiệc sẽ ăn đồ tây, khi các món ăn được dọn ra bàn nào là bò, gà, tôm hùm... mọi người bắt đầu nhập tiệc, Long đứng lên lấy dĩa của Vi rồi gắp mỗi thứ một ít vào cho Vi, xong hết rồi mới bắt đầu lấy phần của mình. Lúc ấy tự nhiên hắn chặc lưỡi khi nghĩ đến bữa tiệc như vậy thì năm bảy tháng lương của mình cũng chưa chắc là đãi nổi; một thoáng buồn hiện ra trong ánh mắt của gã khi nghĩ đến ngày mai của một tương lai mịt mờ.

Sau buổi tiệc, Nga mời mọi người vào phòng trong để tiếp tục cuộc vui bằng một buổi dạ vũ. Mọi người lúc này trông có vẽ rất hào hứng, cứ làm như họ chỉ chờ đợi thời khắc này mà thôi, còn tiệc ăn uống chỉ là thứ yếu. Trong lúc Long đang dìu Vi trong bản nhạc slow thì Vi thì thầm:

- S ao Long ngu quá vậy?

Long hỏi lại:

- N gu! Mà ngu chuyện gì?

Vi nhéo vào vai gã một cái đau điếng.

- kỳ đó sao không thèm hỏi Vi tiếng nào, mà cũng không đến nhà để Vi có dịp giải thích, chẳng lẽ Vi là con gái lại phải chạy đi tìm Long hay sao, mà lúc đó có biết Long thật có ý gì với Vi đâu mà Vi chạy đi tìm để nói lời xin lỗi .

Nghe Vi nói đến đây thì tự dưng hắn không còn biết giữ kẻ nửa những câu nói tự trong đáy lòng giữ mãi trong gần hai năm nay tự dưng tuôn trào ra.

- Long đâu biết được, lần đầu tiên yêu một người, đau khổ lắm Vi có biết không. Long làm sao biết được Vi có yêu Long hay không hay chỉ là sự chăm sóc của một người chị dành cho một đứa em, khi thấy Vi đi với một người đàn ông khác thì Long lại chắc chắn tình cảm của mình chỉ có một chiều, nên không dám gặp Vi chỉ vì có gặp cũng thêm đau lòng mà lại khiến tình cảm đơn phương của mình càng lúc càng sâu đậm hơn.

Vi nép sát vào bộ ngực rắn chắc của hắn một hồi sau rồi khẽ nói:

- E m cấm anh từ đây về sau không được nhắc tiếng ‘chị’ với em nửa nhen.

Trong lòng hắn lúc đó chợt nhộn lên thứ gì thật khó tả khiến hắn ngây ngất và lịm dần theo điệu nhạc du dương cho đến khi bản nhạc chấm dứt. Đưa Vi trở lại chỗ ngồi, Long nhìn đồng hồ rồi nói:

- H ơn mười giờ rồi, chúng ta ngồi chơi một lát rồi về, đường cũng hơi xa, mình về sớm chút kẻo hai bác mong.

Từ biệt Nga, Vi khoác áo gió rồi ngồi lên xe, tay choàng qua eo của Long, đầu hơi nép sát vào lưng gã, còn mấy ngày nữa thì đến giáng sinh, thời tiết lúc này hơi lành lạnh khi về đêm, trên đường về hai người cười nói vui vẻ khi nhắc lại buổi tiệc vừa qua, Vi huyên thuyên nói về bạn bè mà Long đã gặp ngày hôm nay. Đến cổng nhà, Vi bước xuống xe nói nhỏ bên tai hắn:

- T hứ hai Vi tan học lúc mười một giờ, anh đến đón em nhen.

Á nh mắt hắn chợt lóe lên một tia thật vui, giống như bất thình lình nhận được một món quà từ trên trời rơi xuống, hắn trả lời liền:

- T hứ hai anh sẽ đón em, ngay trước cổng trường Luật chứ gì? Chúc em ngủ ngon.

Vi khẽ gật đầu rồi mở cổng bước vào nhà, hắn chờ cho Vi vào đến tận trong nhà đóng cửa lại rồi mới cho nổ máy xe và phóng đi.

Trường của Vi học kế bên hồ con rùa, nằm trên đường Duy Tân, với hàng cây me thẳng tít hai bên đường, nhớ thuở nhỏ vào dịp tết Long hay đến khu vực này dạo chơi với ba mẹ, thích thú nhất là nhặt được những trái me chín nhét đầy vào hai túi quần mang về nhà để dành ăn suốt mấy ngày liền. Hắn đến trước cổng trường sớm hơn mười phút để chờ Vi, dựng xe trên vỉa hè gần một gốc cây, ngồi trên yên xe hắn châm điếu thuốc rồi hít một hơi dài mà cảm nhận sự thư thái trong lòng. B ất chợt hắn nghĩ đến hai câu thơ của Hồ Dzếnh mà càng thấy lòng mình mê mẩn trong mùi vị của tình yêu:

“Ngó trên tay, thuốc lá cháy lui dần...

Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế!”

Hai câu thơ này hắn đã học năm lớp 11, lúc ấy hắn đang tập tành hút thuốc lá và mộng mơ thật nhiều trong tình yêu, hai câu thơ đã làm cho hắn xúc động thật nhiều, khiến cho hắn nhiều đêm phải trăn trở và mất ngủ chỉ vì không biết làm sao để có người yêu mà tận hưởng cái cảm giác “gớm, sao mà nhớ thế!” này . Thế mà bây giờ cũng điếu thuốc trên tay cháy lui dần, cũng đứng chờ người yêu, nhưng cảm giác “sao nhớ thế!” này lại không có mà được thay vào bằng một cảm xúc thật mạnh mẽ của sự yêu thương và hạnh phúc khi nghĩ đến nàng, cảm giác mà hắn mong muốn vĩnh viễn được tồn tại và không bao giờ rời khỏi nếu không rồi sẽ khiến gã phải hứng chịu một sự trống vắng và cô đơn như đã từng xảy qua trong suốt hơn một năm nay.

Như một con chim bay sà đến bên cạnh gã, Vi líu lo:

- Long đến lâu chưa, em ngồi trong lớp mà cứ mong đến giờ tan học, cứ thấp thỏm lo âu là anh đến sớm sẽ phải chờ đợi lâu. Ôi! Buổi học hôm nay sao buồn chán quá.

Long mỉm cười rạng rỡ ngắm nhìn nét mặt vui tươi và hồn nhiên của nàng. Dưới ánh nắng chói chang luồn qua khe hở của những chiếc lá me trên cành, mang theo hình bóng của những cành lá chiếu rọi và nhảy múa trên tà áo dài màu trắng của Vi tạo nên một hình ảnh thật linh động, thêm vào nụ cười đáng yêu và quyến rũ của nàng khiến cho Long chỉ biết ngẩn ngơ bất động. Không đợi cho Long trả lời, nàng vừa ngồi lên xe vừa nói tiếp:

- Vi gửi xe lại ở đây khi nào về rồi lấy, mình đi đâu chơi đây anh.

Hắn cho xe chạy chầm chậm về hướng nhà thờ Đức Bà rồi nói:

- M ình ra Saigon dạo chơi, sau đó đi ăn, anh biết ngoài chợ củ có tiệm Vịt quay, vào đó ăn cơm rồi mình tính tiếp có được không?

Gửi xe ở khu phố Lê Thánh Tôn gần tòa đô chính, tuy mặc áo dài nhưng Vi vẫn thỉnh thoảng nhảy nhót tung tăng bên cạnh gã, không có vẽ một chút gì là hiền thục cả, nhưng đối với hắn thì thật đáng yêu vô cùng; quả thật khi yêu thì bất cứ người ấy làm gì thì mình cũng thấy đáng yêu cả. Tiến dần qua khu phố Nguyễn Huệ, hai đứa bước vào thương xá Tax, không khí mát rượi và thoảng mùi nước hoa, tầng dưới là những gian hàng bán nước hoa. Vi mê mẩn ngắm nhìn những lọ nước hoa trong tủ kính còn hắn vì không có một tí kiến thức gì về loại dầu thơm này nên lơ đãng nhìn ngắm không gian bao la trong thương xá và nhớ lại thời đi học, cũng có vài lần cùng bạn bè vào trong này đi dạo để biết rằng ở đây thứ gì cũng mắc và không thấy có gì có thể mua được.

Ăn cơm xong, cả hai cùng đi lang thang một hồi, giờ này ánh nắng thật chói chang , hơi nóng hắt lên từ đường nhựa

- H ay là mình vào xem xi nê nhé.

Long nói xong liền dắt tay nàng rẽ vào thương xá Eden , Vi chắc cũng cảm thấy mệt nên gật đầu đồng tình. Bước vào rạp, Vy loạng choạng liền vội nắm lấy tay hắn, trong lúc hắn ráng nhìn để đi theo ánh đèn của người dẫn đường, nhưng với khoảnh khắc này gã cũng không bỏ lỡ cơ hội để nắm chặt lấy tay nàng; một cảm giác tê rần chạy khắp người, lúc đó cũng đồng lúc cả hai đều ngồi vào hàng ghế trống, hắn nắm lấy tay Vi dùng ngón cái xoa bóp nhè nhẹ vào mu bàn tay nàng. Vi ngồi thư thả, đầu hơi ngả về vai hắn, hắn bắt đầu quay mặt sang từ từ hôn nhẹ lên má nàng, cứ thế mà từng bước từng bước tiến vào theo cảm giác đang dâng trào. Có lẽ do bản năng của con người, cho dù không ai dạy cho hắn bước chân đầu tiên để bước vào tình yêu, thế mà hắn cũng mò mẫm tìm được, cho dù chưa hôn ai lần nào, nhưng giờ đây hắn cũng chủ động mang đến cho nàng một nụ hôn đầu tiên của gã; nụ hôn làm cả hai ngây ngất chìm đắm trong cơn mê, tiếp theo hắn ngưng lại để cảm nhận trong ngây ngất của từng hơi thở. Trong sung sướng hắn khẽ nói:

- Y êu Vi lắm, anh đã yêu em ngay từ những lần gặp gỡ đi chơi chung với nhau, muốn tỏ rõ cùng em nhưng Vi ơi, lúc ấy anh ngu ngơ quá nên không dám tỏ rỏ lòng mình.

Vi thầm nói nhỏ bên tay hắn:

- Vi biết chứ, ngay từ khi nhìn ánh mắt ấy của anh.

T iếng nói nho nhỏ bên tay cộng thêm hơi thở ấm áp của nàng lùa vào khiến hắn ngây ngất không kìm được để rồi đôi môi lại gắn chặt vào nhau. Một hồi lâu sau, Vi mới mở lời:

- H ôm tết năm đó.

N àng chưa nói dứt thì hắn đã đưa ngón tay lên chặn lại đôi môi xinh tươi đang mấp máy của nàng rồi nói:

- Vi không cần phải nói, yêu em anh chỉ biết có hiện tại và tương lai mà thôi, những gì của quá khứ thì cho nó trôi theo thời gian đi.

Thật sự từ trong thâm tâm hắn rất sợ Vi sẽ nhắc đến cuộc tình bất thành của nàng với người đàn ông khác, chỉ lo sợ mình là kẻ thế thân rồi ngày nào đó nàng sẽ vĩnh viễn rời xa hắn. Chẳng thà không hay không biết để có thể đắm chìm trong tình yêu với nàng mà không một chút suy tư. Gã khó mà chấp nhận sự đau khổ nếu phải rời xa nàng. Vi ôm chặt lấy hắn trong xúc động và nói:

- Vi muốn một lần nói ra rồi mình không nhắc đến nửa, hôm ấy đi chơi chợ hoa cũng có vài đứa bạn của Vi nửa, cả đám có hẹn sáng mồng ba tết đi ăn sáng và uống cà phê, bạn Vi đến chở đi nhưng khi về con nhỏ đó nó ác quá không chịu chở Vi về, viện cớ là không tiện đường và nhờ anh Bình chở em về. Em đã khóc nhiều lắm trong chuyện này anh có biết không?

Long hôn nhẹ vào đôi mắt hơi đẫm lệ của nàng rồi nói:

- Vi đã khiến cho anh ôm một mối tình khờ dại mà không bao giờ quên được. Thôi chúng ta đừng nhắc đến, anh không muốn xa Vi một khắc nào nửa.

S uy nghĩ một chút rồi hắn nói tiếp:

- H ãy sống cho trọn vẹn yêu thương của ngày hôm nay, đừng nghĩ đến ngay cả ngày mai, anh yêu em, anh chỉ biết tận hưởng những giây phút quý giá bên nhau, rồi anh cũng phải đi xa và không gặp nhau trong khoảng sáu tháng tới. Trong thời gian này có lẽ ngoài viết thư cho em ra anh chắc cũng không làm gì hơn được.

Thật vậy trong khoảnh khắc này hắn có chút hơi hối hận vì khi xưa đã không cố gắng để ở lại học tiếp lên đại học, giờ đây chỉ biết thầm chắc lưỡi là mình đã đánh mất đi cơ hội và dịp may của một đời người. Tiếng Vi nhỏ nhẹ bên tai gã:

- M ai là đêm giáng sinh, Vi đi lễ lúc tám giờ tối, anh đến chở em đi nhé, em biết anh không có đạo, nhưng cứ đi chung với em vì đây là mơ ước của em có được người yêu bên cạnh trong đêm giáng sinh, tan lễ rồi em sẽ đãi anh ăn khuya có được không.

- Đ ược chứ, có gì mà không được, nhưng anh chưa từng bước chân vào nhà thờ, em phải chỉ cho anh làm thế nào nhen.

Đáp lời Vi xong cả hai cùng sánh bước ra khỏi rạp lúc ấy ánh nắng bắt đầu ngả vàng như để chào đón một buổi chiều tươi đẹp nhất.

Trở về nhà, sau khi ăn cơm xong thì hắn rủ Lân đi uống cà phê. Lúc này hắn cần một người để tâm sự về chuyện tình của hắn, người bạn thân nhất của hắn là Minh, nhưng lại không thể tâm sự được chuyện này với Minh mà còn phải dấu nữa là đằng khác. Lân cười hô hố khi nhìn thấy mặt hắn ngố ra trong mắc tội nghiệp khi hỏi hắn đi xem phim gì, có hay hay không. Long chửa thẹn bằng một câu nói đùa:

- T ao đang đóng phim thì làm sao mà biết nó chiếu phim gì chứ.

Đêm giáng sinh hắn đến nhà Vi để đưa nàng đi lễ , bước vào trong nhà thờ Vi nói nhỏ:

- Đ ể ý Vi, cứ làm giống em là được, em đứng hay quỳ thì anh cứ làm giống như thế.

Bên cạnh Vi, nàng ngồi hắn cũng ngồi theo rồi khi nàng quỳ, hắn cũng vội vã quỳ rồi thầm cầu nguyện cho hai đứa vĩnh viễn bên nhau. Liếc nhìn sang Vi, một vẽ thánh thiện toát ra từ khuôn mặt đẹp tuyệt trần của nàng, hắn lại tiếp tục cầu nguyện thêm, mong sao đất nước sớm thanh bình, để rồi có thể trở về bên cạnh nàng mà tiếp tục việc học dở dang. Đến lúc Vi ra đứng xếp hàng bên ngoài để đi lên phía trước thì hắn cũng lót tót theo đuôi, Vi quay lại nói khẽ:

- Không, anh phải ở lại.

Thế là hắn chạy tọt trở lại chỗ cũ rồi thầm nghĩ chắc là nàng đi xưng tội nên không muốn mình đứng kế bên để nghe. Xong lể hắn cùng Vi bước ra khỏi giáo đường, hít một hơi dài để cảm nhận được sự tươi mát của bầu không khí đêm Noel, trong lòng thanh thản và sung sướng với một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu hai đứa, nhìn thấy vẽ thuần khiết và đáng yêu trên khuôn mặt kiều diễm của nàng, hắn không cầm nổi lòng mình bèn đưa tay ra nắm lấy tay Vi. Long nổ máy xe rồi chở Vi về hướng chợ lớn để tìm chỗ ăn khuya, bọn họ không dám đi về phía Saigon vì đêm nay sẽ có rất nhiều xe và người đổ xô ra đó để đi dạo.

Rồi cũng đến ngày phải trình diện, thay vì đón xe đò đi Nha Trang, hắn đã đến ban quân vận tại Saigon để xin phương tiện với hy vọng rằng có thể phải chờ đợi để được sắp xếp chuyến bay, có như vậy hắn mới được thêm lý do để ở lại. Mỗi sáng phải ghé ban quân vận để xem có phương tiện hay chưa, nếu chưa có thì được cấp giấy chứng nhận đang chờ phương tiện, xong xuôi đâu đó rồi hắn mới chờ cho đến lúc đón Vi đi chơi; dạo chơi mệt thì đưa nhau vào xi nê. Kéo dài kéo dài thời gian trăng mật này thêm được hơn mười ngày rồi cuối cùng hắn cũng phải lên đường.

CÒN TIẾP...

<< ==== Phần 1 - Phần 2