Tưởng niệm cố thiếu úy Phạm Ngọc Quân
(Khóa 3/73 Thủ Đức)
Một thuở tóc xanh yêu đời tha thiết Nón sắt, ba lô, lặn lội từng ngày Ta với người cùng ra đi biền biệt Súng đạn vô tình nào có ai hay
Bỏ lại phía sau khung trời đại học Người cũng như ta, rất nhớ sân trường Khung trời cũ, và người yêu hay khóc Lo sợ cho người một nắng hai sương
Từ buổi chia tay, xuống đồi, năm nọ Chỉ bốn tháng sau, một sáng thật buồn Đọc thấy tên người trong khung cáo phó Ta cố ngăn dòng nước mắt đã tuôn
Ta biết người đã đền xong nợ nước
Còn ta thì vẫn tiếp tục miệt mài
Đường quê hương những hành trình xuôi ngược Mong một ngày đất Mẹ hết chia hai
Ngày ấy đến mà đau thương biết mấy Miền Nam thua trận, tan nát tơi bời Để bao năm qua, năm nào cũng vậy Ta ngồi lại với tháng Tư nhớ người
Nguyễn Hữu Thời
(03/4/2021)

|