Lính một ngày, lính một đời |
Tôi cũng một thời áo trận Một thời giày bố giày sô Một thời gối đầu mũ sắt tình thư dưới đáy ba lô Nhớ buổi ban đầu bở ngỡ quân trường bỏ lại sau lưng lên xe vào nơi chiến địa nhớ nhà lòng bỗng rưng rưng cỏ tranh bạt ngàn Tiên Phước mênh mang rừng núi chập chùng giặc xua quân vào từng đợt nhịp nhàng tiền pháo hậu xung Ba ngày trên đồi cố thủ nghe lòng quá đỗi hoang mang mặt trời không ngừng trút lửa hai ngày cổ họng cháy khan bi đông chẳng còn giọt nước một mình trong hố cá nhân gỗ đá cũng còn tan nát con người thật khó toàn thân "Cọp mười ba răng"... quá khổ chiến trường di chuyển liên miên Thạch Trụ, Sơn Hà, Đức Phổ Địa danh nghe tiếng chẳng hiền Làm lính chưa được mấy năm Bỗng dưng súng gãy âm thầm một ngày tháng Tư trầm uất một ngày hận đến trăm năm Ba mươi bốn năm, nhớ lại nhớ canh nấu với lá vang chia nhau phần cơm gạo sấy mà thương phận lính vô vàn Bây giờ đã không còn nữa những ngày lửa khói vây quanh nhưng sao vẫn còn âm vọng thênh thang một khúc quân hành mới hay một ngày ở lính một đời chất lính còn nguyên ba mươi bốn năm chưa xóa vết hằn một tháng Tư đen Vũ Đình Trường 26/4/2009 |